Đến chỗ học không phải để học. Bác giở cuốn sách ra, vuốt lại từng trang rồi gập vào. Đối diện với bà già và cái thùng rác là những bồn hoa cỏ tươi tắn, nõn nà.
Này, mày chuyển cái bàn này lên. Mà đời người thì có mấy đâu. Đến chỗ học không phải để học.
Con mèo quanh quẩn bên nách. Dẫu bạn biết có những người ở trường hợp tương tự bạn, họ tiếp tục làm việc. Nhưng không phải không có lúc vì đời sống mà hắn phải đối diện với sự vi phạm phong cách sáng tạo; và vì sáng tạo hắn lại phải lắc lư phong cách sống.
Từ chỗ bị cưa cụt, nảy lên những mầm xanh bụ bẫm và nõn nà. Nhà văn uống lấy giọt nước mắt bé xíu ấy trên môi nàng. Tôi chợt nhớ câu chuyện cô gái muốn gọi đôi khỉ ra xem trong mùa giao phối bằng mấy hạt lạc.
Tôi bảo ông anh muốn nó sục thì bấm cái nút tròn bên trên thành bể. Như bình mình chẳng hạn. Dù không phải lúc nào cũng khổ đau.
Cái bệnh của tôi bố mẹ đã hết thuốc chữa. Mất chứ không phải biến mất. Mệt và không thích thú.
Tất nhiên tôi biết có thể tôi đánh giá thấp trí tuệ và lòng bao dung của họ. Một cái cầu vồng bắc ngang hai hàng cây. Ông đặt tay nàng lên vành tai và nói: Anh muốn thú nhận với em một điều.
Chúng tôi cùng đi bộ đi học và cùng đi bộ về. Khi mà đã lớn đầu cả rồi. Đến giờ tiêm, mẹ bạn dúi cho y tá 10 nghìn.
Họ sợ khổ cái khổ của sự thay đổi, tuổi tác đã làm họ sợ khổ rồi. Nó không nên phá hoại khi lí trí của nó vẫn kiểm soát được hành động, không nên choảng nhau với những thằng vớ va vớ vẩn. Cháu bác bảo: Thế thì để bác trai hút thì cháu được bỏ học í gì ạ.
Lúc ấy, mẹ sắp đi làm, mẹ xuống bếp thấy thế, mẹ bảo: Sao con lại đốt sách đi? Im lặng nhìn ngọn lửa. Những suy nghĩ chúng rất rành mạch và trôi chảy. Đi đâu cũng được, bạn biết sinh tồn, lỡ cơn bệnh giết bạn trong sự đơn độc cũng chẳng sao, bạn đã làm hết cách ít ra là cho đến lúc này.