Hơn nữa thì bọn tham nhũng cũng không phải thứ mạt hạng chỉ biết chửi bậy ngoài đường như anh ta, cô ta. Và cứ vài gia đình thì phòi ra một sinh thể lạc loài khi không chấp nhận cái đều đều ấy. Lúc tôi khóc, dường tôi có hỏi tại sao mình khóc.
Nếu không muốn hơi tí bị nhắc: Bỏ truyện đi, ngồi vào bàn học đi con. Và bạn sẽ bắt đầu thống kê các cơn đau để thanh minh cho sự yếu ớt thần kinh ấy. Xuống tới tay anh em làm chuyên án thì… vẫn đói.
Ai dẫn đi đâu thì tôi đi… Có thể nó chưa đủ để xoa dịu nỗi cô đơn khủng khiếp của những người gọi là cao thủ hiện sinh (thường là những tài năng lớn). Nếu bạn bị mắc lỡm ngay ở những bài lựa chọn thật ảo đầu tiên, bạn thường khó tránh khỏi lựa chọn sai.
Nhưng không hiểu một điều là tuổi trẻ không thích nhiều lời. Tôi không sống trong môi trường nghèo đói, bị áp bức, bóc lột. Dù nó cũng chẳng mới thì bạn cũng lưu lại được một số dữ kiện nào đó cho những phân tích sau này.
Những thứ đáng ghét nhất. Tôi nhớ có lần đi học về, rủ chị từ Thanh Xuân vào Hà Đông ăn giỗ. Có người nhìn bà già, nhăn mặt, bĩu môi.
Tôi muốn ông giết chết ông cụ nhà tôi. Nếu cứ tiếp tục như thế thì bạn vẫn có thể chịu đựng nhưng không thể chấp nhận. Ở đây là lớp học, ở đây là bệnh viện, ở đây là đường phố.
Và bạn cảm thấy muốn đi ra dưới giàn gấc kia, tập nhẹ một chút. Gần đến Sea Games chắc người ta sẽ dẹp, dẹp hết cho đường thông hè thoáng. Khi có một động lực, một sức đẩy lớn thì họ sẽ trở nên nhân ái và hùng mạnh.
Từ mẹ dù không dùng với nghĩa mẹ-người sinh ra mình vẫn có vẻ đẹp và cái hay của nó chứ sao. Lúc lúc mới thấy tiếng rú lạc lõng. Nhưng tất cả nói chung đều thật chán, thật tẻ nhạt và vô nghĩa.
Bạn chẳng biết phải làm gì nữa. Hoặc khi thất vọng về mình, chẳng còn tâm trí đâu nhớ ra nên mở tủ đọc lại. Tôi bảo: Chú thông cảm cho cháu, cháu đợi cô cháu ở chợ, lúc chú bảo đi cháu vướng nên chưa đi được.
Bác trai thì có hội cựu chiến binh và những bài tập tự chăm sóc sức khoẻ của mình. Cũng có thể không ai chịu thua ai, họ chơi sát ván cho đến những quân cờ cuối cùng. Và thế là xảy ra những thảm trạng.