Hãy coi đó là một vụ tự sát và ông được lên thiên đàng. Biết yêu thương để được yêu, đó là mong muốn của bạn với những người nghệ sỹ. Cả món tinh thần cũng thế.
Dù sao, đó cũng có khía cạnh của xu hướng phát triển không ngừng. Những thanh niên có thể coi là tốt xung quanh, họ sống. Cũng như thừa sức chỉ ra sự tàn nhẫn của môi trường xung quanh một cách cay nghiệt hơn.
Này, mày bê cái kia cho chú. Bởi vì bạn đã từng làm thế, đã từng lết đi trong vài năm. Mai sau, nếu tôi sinh con, khi đến một tuổi nào đó, tôi sẽ viết bản kiểm điểm về lỗi của mình cũng như thế hệ mình.
Không có nó thì sao? Cuốc bộ hoặc đi xe buýt. Lúc đó, họ sẽ thấy sự tù túng và bất lực. Thật ra, lúc này tôi mệt mỏi.
Bởi vậy, nhà văn sống được là nhờ mật độ viết dày đặc và tập trung được số tiền nhuận bút ít ỏi từ nhiều báo. Biết chỉ để biết mà thôi. Nhưng rốt cục thì chúng ta vẫn không thích nói thật.
Nhưng rốt cuộc, các cậu hay tớ vẫn là phận con sâu cái kiến, bị bọn hiện sinh có quyền lực thích thì thả rông, không thích thì nhốt lại, thủ tiêu, ngứa ngáy thì làm trò tiêu khiển. Và người ta thường gọi những vẻ đẹp của sáng tạo, của tài hoa là nghệ thuật: Nghệ sỹ sân cỏ, nghệ sỹ ẩm thực… Và hắn không muốn chỉ dừng lại ở một vài mặt nghệ thuật của chữ nghĩa. Buồn thay, chúng cứ chọc vào tai.
Hạnh phúc với mỗi lần lấy can đảm mượn đồ dùng học tập của nàng. Ông bảo: Em nói tiếp đi. Hy vọng khách đến Sea Games vẫn còn được tận hưởng mùi hoa sữa có gì đó mang tính tượng trưng rất sâu xa cho người Việt.
Kẻ không quá mê danh tiếng vô tình đứng cao hơn người khác cũng có mặc cảm không được bình thường của riêng hắn. Mà không nhớ thì cứ nói thật ra. Bạn lại tự hỏi mình trên con đường sao bạn không thấy lo lắng hay ăn năn trước cái tin ấy, bạn chỉ nghĩ đến cái có thể xảy ra với mình.
Thằng em ngồi kiểu đầy tính hiền triết từ đầu đến cuối buổi. Thế giới quan của bác về một khía cạnh nào đó rất rộng. Tất nhiên là không nên để điều đó xảy ra.
Bán hết nội tạng, ruột gan phèo phổi. Đôi lúc, nói chuyện, mọi người bảo cái đồng hồ kêu khiếp lên được, cứ lúc lúc lại giật mình vỡ giấc. Mẹ: Con vẫn uống thuốc đều đấy chứ? Tôi: Im lặng.