Ở đây, bạn thấy bệnh tinh thần của bác còn nặng hơn của bạn. Giá mà em đến, dịu dàng bắt tôi bỏ bút. Cả khi bạn ngủ, cả khi bạn chẳng nghĩ gì, nó vẫn tiếp tục trò chơi mà chả cần biết bạn biết hoặc tham gia hay không.
Chuyện này chả cần thanh minh làm gì. Và việc bạn liệt kê này cho thấy bạn không định khoe đau mà chỉ muốn sự việc được nhìn nhận một cách công bằng hơn. Ví dụ như dùng khi lúc anh họ kể về bạn trong bữa cơm: Anh em nhà thằng này cứ tắm xong là lấy quần áo sạch lau người, mà khăn tắm thì có.
Thật ra sự thể có cái gì đâu, mọi người lo quá làm khổ nhau. Ta sẽ cố giữ lại sự lương thiện, không phải để cho ta, mà để cho những người rồi đây sẽ thật gần ta. Trong thâm tâm, người ta có quyền tùy chọn thị trường cho sản phẩm sáng tạo.
Một công việc bàn giấy ổn định, thu nhập cao, những cơ hội đi nước ngoài, những bữa cơm cao cấp, những cuộc đi chơi bên những gia đình đầy đủ và biết điểm dừng trong cuộc đua tranh, những bà mối mát tay… Mọi thứ đều chờ đợi bạn nếu bạn chịu khó nghe lời. Bác bảo: Cháu thì làm sao vận động trí não nhiều như thế. Trọng tâm lại chuyển sang câu hỏi: Mình viết có hay không?
Nó còn câu cửa miệng lúc ở nhà gọi tôi là con heo này, con ếch này mà tôi hay gọi nó nữa kia. Nhưng em nghĩ không phải cháu không biết tôn trọng mọi người đâu ạ. Bạn biết giờ này chắc bác bạn đang bị các vị trong bệnh viện hạnh họe.
Sự cô độc dẫn đến hiện sinh và hiện sinh lại dẫn đến những mức độ mới của sự cô độc. Chả biết đường nào mà lần. Tôi hiểu chúng và tôi tường tận chúng.
Nếu cứ đâm lao phải theo lao, dễ rồi họ còn phải nhận một sức phản kháng gay gắt hơn cái câu chuyện bạn đang kể (mà nếu họ biết cách yêu thương đã không xuất hiện theo cách này). Tôi biết mình còn thích nhõng nhẽo. Nhưng không có quyền lấy sự vất vả biện minh cho sự thiếu cập nhật những tri thức cần thiết.
Bóng đá nữ thì bảo: Ôi toàn anh như con trai. Tôi biết là tôi làm được nhiều việc lắm. Thường thì trí tưởng tượng đã nhàm không đem lại nhiều xúc cảm.
Phòng hai đứa không kiếm đâu ra một cái lược. Trong mỗi tiếng nói của em đều có hình bóng của anh và anh thấy mình đã có đủ. Cuộc đời bác không đơn giản thế, bác còn tạo ra, nuôi dưỡng và giúp đỡ (cũng như nhào nặn) những con người mà sự bù trừ không đủ trí tuệ để tính toán.
Ngôi nhà nào cũng mở cửa để bán một cái gì đó. Đơn giản, độ này đêm ít ra ngoài. Lại kể đến chuyện khán giả cứ đến pha sôi động là đứng dậy cả lượt khiến thằng em tớ và tớ bị che mất tầm nhìn bàn thằng thứ hai của đội Việt Nam.