Em sẽ bế con hôn lên trán anh mỗi lúc anh bắt đầu sáng tác.Còn kiêng nể làm gì, họ hiểu nhau khá rõ rồi.Đến lúc cậu mệt mỏi và khuất phục thì thôi.Đặc biệt là trong những người tài.Đôi lúc tôi muốn thật lòng, mặc kệ cảm giác chán nản, thất vọng bởi những người không ở thật gần tôi, không ở thật gần tầm nhận thức để đủ khả năng hiểu những câu chữ giản đơn và chân thành của tôi.Y học bó tay… Mọi người cười thích thú.Mấy người này trông nhát lắm.Nếu dư luận tiếp tục ơ hờ thì bạn sẽ cư xử theo một cách khác.Còn lại, không xứng làm bạn tôi…Nhưng chuyện sẽ hay đấy, đâu chỉ có dở òm như đoạn vớ vẩn này.
