Hai nhà này nếu chân chính có khi chỉ là một. Từ đó mẹ có nhiều biểu hiện dịu hiền hơn. Với không ít uẩn khúc của chung một thế hệ.
Đến lượt máy treo ngược người. Sự không quá mê sáng tạo của hắn cũng có lí, mê quá chưa chắc xơ múi được gì. Và không thay đổi mục đích dù nó đúng hay sai.
Rồi thể hình tính sau. Vừa muốn mắng cho đứa con gái và người chị họ ngoại vừa thừ người ra. Chiều cháu mới về, em bảo cháu nằm sấp xuống, hỏi tại sao đi đâu không xin phép.
Tôi quệt nước mắt, xì mũi ướt nhẹp tay áo và ngực áo. Hy sinh vị nghệ thuật ư? Tự tìm câu trả lời nhé. Nhà văn uống lấy giọt nước mắt bé xíu ấy trên môi nàng.
Tôi vẫn ngồi không động tĩnh như gỗ đá. Chỉ là ta đang viết. Mọi người ai cũng lo cho tôi.
Nói nhiều câu làm cả nhà bật cười. Và lúc nào anh cũng phải vừa hy vọng cho tương lai sáng lại trong bầu trời u ám, vừa chuẩn bị chứng kiến những người thân lần lượt bị sát hại… và cái kết khá hoành tráng cho anh là hứng trọn một băng đạn khắp người. Sân vận động đâu phải chỗ có qui định ngồi trăm phần trăm.
Và tôi biết, những độc giả hời hợt cũng đâu thấy khác. Nếu thế thì họ, những con người bình thường theo yêu cầu của thời đại, thật lắm kẻ thù. Cái ghế đá này cũng buồn lây.
Những viên gạch vuông so le mà cứ hai viên trên và một viên dưới thì tạo thành chữ T in hoa. Cái bướu ở lưng lồi lên. Rồi khi kiệt sức, anh ta cũng không quì xuống van xin hay rên rỉ vô ích trước kẻ không có trái tim.
Hoặc lúc phấn khích. Bác không đòi hỏi ở cháu điều gì. Đôi lần, ông hoặc các bác gợi lại lời hứa đó trước việc bạn bảo lưu một năm.
Có thể chúng tiếp tục sống hoặc vất vả hơn hoặc khoái cảm hơn hoặc là không thích nghi, chúng chết. Trong khi khả năng vận động và sức chứa của bộ óc dường như lớn hơn phần được nhân loại từng sử dụng rất nhiều. Nói thế nào đây? Khó quá! Tốt nhất là cứ loanh quanh luẩn quẩn.