Nó là hình hình thức của nguyện vọng chung của nhân loại: Nguyện vọng tìm hiểu thêm. Nhưng bây giờ tôi già rồi và nghỉ hay không là tùy tuổi tác. Bước đầu nên rất chậm, có thể chậm một cách quá đáng nhưng phải rất đều đặn.
Lẽ ấy có vẻ đương nhiên. Tiểu thuyết càng hay càng dễ đọc. Họ khoe với bạn mỗi năm đọc được bao nhiêu cuốn.
Tôi chắc chắn có nhiều người rất tốt, nếu bắt buộc lựa chọn trong hai điều, một là đọc tập "Thiên đàng đã mất" (tập thơ của Milton - người Anh kể về tổ tiên loài người phải đày xuống cõi trần. Vậy mà bạn đương đi tìm hạnh phúc, phải không? Bạn tìm thấy nó chưa? Thưa bạn, tôi nhiệt liệt lập lại rằng tôi viết cho bạn đấy.
Tất cả các hiền nhân của mọi thời đều đồng ý về chỗ đó. Rằng trước khi lập sổ chi tiêu thì giờ của mình thì trái đất vẫn quay đều đều và dễ dàng. Thành một anh chàng rởm là một điều rất dễ mà cũng rất tai hại.
Loại sách để học đó ở Luân Đôn không thiếu gì. Bạn phải dùng thời gian đó để tạo sức khoẻ, lạc thú, tiền bạc, danh vọng và tu luyện tâm hồn. Lòng tự trọng đó là nguồn gốc của mọi quyết định và sự thất bại nhất định làm tổn thương lòng tự trọng của ta.
tôi nói vậy và buồn mà nhận rằng phần đông người ta không đọc thơ. Nếu tuổi xuân của bạn còn dồi dào, năng lực còn thừa thãi mà lại hăng hái muốn gắng sức, thì tôi không do dự gì mà khuyên bạn: "Cứ làm đi, hết ngày này qua ngày khác đừng nghỉ ngày nào". Ai đã thấm nhuần các luật tiến hóa, hiểu rằng nhân luôn luôn sinh ra quả, tất sẽ coi biển là một nguyên tố mà hồi xưa là hơi nước, có lúc đã sôi lên và nhất định sẽ có lúc đông lại thành nước đá.
Hỡi người đời, anh phải tự biết anh. Đó là một trong những câu mà ai nấy đều thuộc, đều biết giá trị, nhưng chỉ những người thông minh nhất mới đem áp dụng. Tôi nhấn mạnh bao nhiêu vào điều đó cũng không phải là thừa.
Lúc nào có dư thời giờ thì tôi sẽ đọc. Một thất bại, tự nó, có đáng kể gì đâu nếu nó không làm mất lòng tự tin. Bạn tự nhủ: "Ta phải ráng biết chút gì về cuộc cách mạng Pháp, về lịch sử hỏa xa hoặc những tác phẩm của John Keats (thi sĩ Anh ở thế kỷ 19)".
Bạn lại đã hăng hái khen bản đó với một cô - bạn biết tôi nói ai rồi chứ? Và bạn còn có thể tuyên bố rằng bản đó của Beethoven và "mùi rất mực" nữa. Tôi có thể kể Pascal, La Bruyere (triết gia pháp thế kỷ 17) và Emerson (triết gia Mỹ thế kỷ 18). Mà cũng không ai lãnh nó nhiều hơn hoặc ít hơn bạn.
Bảo rằng trí óc bạn không thể tập trung vào một tư tưởng là không có căn cứ. Làm được một công việc mệt nhọc, lòng tự tin của bạn sẽ tăng lên. Còn nhiều cuốn nổi danh hơn nữa.