“Ngành công nghiệp này đã đạt tới điểm mà Apple không thể tạo ra một chuẩn mới từ những sáng tạo công nghệ của họ mà không có sự hỗ trợ, và những kết quả tin cậy, từ các nhà sản xuất máy tính cá nhân khác,” ông phân tích. ” Sau vài phút chuyện trò - lâu hơn những cuộc nhập đề thông thường của Jobs - ông đột ngột nói ra lý do của cuộc viếng thăm, ông muốn Amelio giúp đỡ mình trở lại làm CEO Apple. Đôi mắt của ông nheo lại, và ông nhìn Sculley chằm chằm không chớp.
Họ chất đầy vào phòng các tấm xốp lấy từ những thùng Aplle. Steve luôn coi thường Bill vì cho rằng Bill có gu thẩm mỹ kém hơn, còn Bill thì không xem trọng Jobs vì cho rằng Jobs không có kỹ năng lập trình”. Khi những câu hỏi về kinh doanh đã dần hết, Jobs tiến đến gần bàn, nơi có những sinh viên ăn vận rất đẹp.
ông ấy chọn cách phát ngôn với vẻ đôi chút mỉa mai ‘ồ, nó thật sự là một thứ rác rưởi”. Giám đốc phần mềm điềm tĩnh giải trình tình hình cho Jobs, trong khi Hertzfeld và những người khác thầm thì hội ý qua loa. “Đây là một kế hoạch trên cung trăng.
Đó là: Khi cần thiết, họ có thể lặng lẽ chống lại những chỉ thị của Jobs. Thay vào đó chúng tôi đưa chức năng đó lên iTunes trên máy tính. “Chúng ta vẫn sẽ sử dụng.
” Và với cả những người mà không thích cái tên iPad nữa, cứ thế cứ thế. Bây giờ, khi nói về điều đó, Wozniak ngắt quãng hồi lâu và thừa nhận rằng điều đó khiến ông cảm thấy bị tổn thương. ông là CEO của Genetech và mới gia nhập Apple hồi năm 2000.
Jobs tâm sự với Sculley rằng ông tin là ông sẽ chết trẻ, vì vậy ông cần hoàn tất mọi thứ một cách nhanh chóng để có thể để lại dấu ấn của mình trong lịch sử thung lũng Silicon. "Thời gian họ được nghỉ là bao nhiêu?" Jobs không thể nhẫn nhịn được nữa. Murdoch đã làm được điều đó.
Và họ đang thử nghiệm theo hướng chuyển giao công nghệ này sang màn hình máy tính. Khi Jobs vào học lớp bốn, nhà trường quyết định, tốt nhất là tách Jobs và Ferrentino ra học hai lớp riêng biệt. Thư, danh bạ và các mục trên lịch đều được đồng bộ hóa ngay lập tức.
“Chúng tôi đã cho iTunes vào Windows để bán được thêm iPod. Mùa xuân năm 1975, Breannan chuyển đến ở chung với Calhoun, và năm tiếp theo họ đã quyết định sẽ thực hiện một cuộc hành hương đến ́n Độ. Vì vậy, Jobs chỉ biết được tin này khi chúng đã được đăng tải trên tờ báo Wall Street Journal.
“Đây là kiểu nhân vật trong hài kịch của Woody Allen mà ông ấy không còn thực hiện nữa,” tờ Time viết. ông ta ở trong ban quản trị của Apple, tôi có trách nhiệm phải nói thật điều mình nghĩ; nhưng mặt khác, nếu tôi nói, ông ta sẽ nói với Gil, và trong trường hợp này Gil sẽ không bao giờ nghe lời tôi nữa, và ông ta sẽ xử tất cả những người tôi mang tới Apple. ông đã muốn dừng lại nhưng sau đó ông lại tiếp tục viết chi phiếu.
Đó là một tin nhắn Jobs gửi đến vào ngày iPhone ra đời: “Chúng tôi không thể làm ra nó mà không có bạn. Bà hơi ngỡ ngàng, và nói với ông rằng bà thực sự không đủ khả năng mua nó. ‘Những thứ này thực sự bốc mùi,’” Schiller nhớ lại.