Nhưng nước mắt không nghe tôi. Có điều, khi trực tiếp đối diện với những sự thật phũ phàng đã lường trước, dù chỉ nhỏ nhoi như sự thực này, trái tim tôi luôn bị tổn thương. Nhưng như thế chưa đủ.
Còn quá nhiều người không có cơ hội biết đọc biết viết, mãi mãi, trong đó chắc không thiếu mầm thiên tài. Khi không còn nhiều sức để nhận thức rõ, bạn sợ mình đang viết trong trạng thái suy giảm năng lực. Thi thoảng đáp lời vài nhân vật quen sơ sơ.
Cậu em bắt đầu giới thiệu cho tôi chức năng các loại máy. Làm thế nào bây giờ? Ngủ hay không ngủ? Thôi, đùa đấy. Mẹ tôi đi về phía bên kia.
Căn bản vì các dòng suy nghĩ cứ chảy nên bạn hay quên. Em không viết cũng vì em muốn chăm sóc cho anh nhiều hơn. Một điều rất hệ trọng.
Và nếu quả thật nó dở, bạn sẽ biết tự dằn vặt khi nhận ra. Bên phải cái giá cắm bút là hộp C sủi, sách giáo khoa, sách danh ngôn, truyện chữ, truyện tranh, báo, bộ tú lơ khơ, hai cái kính, một cái nằm ngửa nhìn ra giàn gấc, một cái nằm sấp nhìn vào giường. Phỉ nhổ đạo đức giả là chơi.
Anh ơi, cháu nó hứa với anh gì này… Ồ, được rồi. Bác ta không tin đâu. Còn cái quần thì rộng thùng thình.
Lại có kẻ ngồi nghiêng nghiêng đầu, tay chống cằm quan sát bà già. Rồi bác ta sẽ quát: Thằng kia! Mày rình mò gì thế? Muốn gô cổ lại không? Phắn!. Những giọt nước mắt bằng gỗ.
Nhưng cây ở đó vẫn cao vút, săn chắc và cổ kính hơn. Kiểu chơi chữ này vớ vẩn thôi. Ta sẽ cố giữ lại sự lương thiện, không phải để cho ta, mà để cho những người rồi đây sẽ thật gần ta.
Và thế là phải giáo dục, răn đe ngay từ trong trứng nước. Còn dùng vũ lực để cải tạo bạn nhằm giữ thể diện, cái này họ có thừa khả năng, thì hóa ra họ đang lặp lại tình trạng bất công và vi phạm quyền con người liên tục của đất nước này. Rồi đau và chấp nhận đau.
Mỗi sáng, tôi tỉnh dậy khá sớm, lúc trời còn âm u, nhưng cứ nằm. Ở đây, bạn tự nhủ, bạn nằm một mình và than vãn chẳng để làm gì. Mọi thứ vẫn như thế.