Lại đến lúc thay băng và họ lại lùa hết người thân bệnh nhân ra.Chỉ có nó mới biết những gì nó để rơi là gì.Không lại phản tự nhiên quá.Bác đã ra tay thì bật dậy nào.Tôi đi bộ cũng được.Nói chung là tốn thời giờ.Nhưng mà buồn… Ờ, thì cho buồn một tí.Mẹ hỏi: Hay mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé.Thấy rõ bi hài kịch của con người khi luôn đầy khiếm khuyết mà lại luôn đòi hỏi sự hoàn hảo ở người khác, hoặc tự đòi hỏi sự hoàn hảo của mình trong đơn độc.Giữa quãng ấy, nó còn vận động.
