Lúc này, trong trí tưởng tượng khốn khổ của những nhà văn, ban biên tập là một tòa án gồm những công tước, bá tước và nam tước (được gọi là biên tập viên) ngồi ở một phòng lớn trong lâu đài nhà xuất bản. Bà đã chọn một tuyến đường đi alị hàng ngày mất nhiều hơn hai mươi phút để tránh đi qua nơi đó. Tôi giữ bí mật nhân vật mình yêu thích vì tôi nghĩ một cô bé lại thích nhân vật dũng cảm trong bộ phim Thời đại nữ giới có vẻ không bình thường chút nào.
Tôi sẽ gặp lại anh sau nhé. Tuy nhiên, như một nhà báo tầm thường của bạn, tôi cảm thấy có nghĩa vụ báo cáo sự việc sau: Nhiều nhân vật quan trọng đã ném những lá thư Giáng sinh vào sọt rác. Hỡi các bậc phụ huynh, hãy tưởng tượng gia đình bạn đang dùng bữa tối.
Ông ta chỉ không có phán đoán cảm xúc mà vị Giám đốc Điều hành trong Lời giới thiệu đã có. Bạn có thể cho rằng nó không phù hợp với mục đích giúp người khác có cảm giác tốt hơn về bản thân họ. Chào anh ấy một cách nhiệt tình.
Bí quyết để không ngần ngại khi bắt đầu hoặc tham gia vào cuộc trò chuyện Tại sao họ lại tuyển dụng cô ấy? Đây chỉ là vài lý do. Lại không đúng rồi, Leil.
Dần dần, âm thanh to lên và trở thành một điệu nhạc inh tai nhức óc Sao thế? Ông không thể tìm được một chỗ khác hay sao? Nó tạo cho họ cái mà tôi tin là các bạn, những người trần mắt thịt gọi là sự ấm áp. Giả sử một người nói liên tục cứ lải nhải qua điện thoại, mặc kệ cho bạn cầu khẩn là bạn cần phải đi.
Anh ấy kể với thuyền trưởng khác là anh ấy có một lựa chọn: CÁC ÔNG HÃY DI CHUYỂN HOẶC LÀ SẼ BỊ NHẤN CHÌM TRONG DÒNG NƯỚC! Tony đang ăn trưa với một người phụ nữ có mái tóc vàng hoe, vóc dáng không chê vào đâu được, rõ ràng không phải vợ của anh ấy. Mọi người đều nhớ cô ấy nhưng cảm tưởng, thật đáng tiếc, như thể chúng tôi nhìn thấy cô ấy lần cuối.
Đương nhiên, thật là thú vị khi nhận được thiếp chúc mừng sinh nhật hoặc kỳ nghỉ. Tại sao tôi gọi con người như vậy? Bởi vì chúng ta đang nói về con vật mà nhiều người gọi là chúa tể rừng xanh. Đi thong thả nhưng, khi bạn cách anh ta khoảng ba mét, đột nhiên giả vờ chạy thật nhanh cứ như thể bạn đang tận dụng thời gian đã mất bởi vì bạn thực sự muốn ở lại và nói chuyện.
Bạn đã từng nghe câu châm ngôn, hãy ăn mặc diện hơn khách hàng một chút, nhưng đừng quá diện hơn họ. Giancarlo, Diana, và biên tập viên tạp chí của tôi đã có phán đoán cảm xúc. Điều đó thật là tế nhị.
Tôi làm một phép toán: trong một phút, tôi nghe thấy một từ họ dùng đến hai mươi nhăm lần. Khi tôi nói xong, cậu ta nói, Dạ, đọc ý nghĩ của một người dễ hơn đọc ý nghĩ của một con ngựa. Người bạn đời chung thủy của bạn có hét tên một người vô danh khi hai người đang thân mật? Đó là dấu hiệu của ly hôn.
Tôi nghe thấy một cô nói, tôi muốn, đại loại như, không làm gì. Ôi! Không, nhiều anh chàng tuyệt vời khác đã cố gắng nói nhưng tôi không thể hiểu được một từ nào khi họ nói. Có lẽ bà ấy cần phải thực hiện một cuộc điện thoại quan trọng.