"Tôi không đồng ý với ông, nhưng tôi có thể lầm được. Cha muốn thú tội với con: lúc nãy trong khi cha đọc báo bên phong sách, đợt sóng hối hận xâm chiếm tâm hồn cha. mà nếu cha có mặt tại đó, chắc chắn cha đã thắng trận rồi! "Đoạn ông hậm hực viết bức thư này:
Tôi thành công nhờ thái độ nhũn nhặn, thân mật, hiểu biết của tôi". Cha muốn thú tội với con: lúc nãy trong khi cha đọc báo bên phong sách, đợt sóng hối hận xâm chiếm tâm hồn cha. Vậy thì tranh biện làm chi cho tốn công chứ? 4- Kết quả: tranh biện nhau hoài.
Sau khi ông chết, người ta tìm thấy trong tờ của ông. Cho nên bà chỉ nhận lời với một điều kiện là cho bà đợi một năm để có đủ thì giờ xét tính tình ông. " esope, nô lệ Hi Lạp, viết những ngụ ngôn bất hủ sáu trăm năm trước Thiên Chúa giáng sinh.
Tôi làm việc với ông đã lâu, đáng lẽ phải biết làm vừa ý ông mới phải. Mười lăm năm trước, có lẽ tôi cũng như vậy, khi đọc một câu như vậy. Phải làm cho sự thực linh động, có thú vị, và kích thích người ta nữa mới được.
Tai hại thay! Khả năng biết nghe đó hình như lại là khả năng hiếm thấy nhất. Ví dụ khi bạn bực tức, tự nhiên bạn muốn chỉ trích, khiển trách chứ không nghĩ tới sự tự đặt mình vào địa vị người. Công ty Điện thoại ở Nữu Ước mới điều tra xem trong khi đàm thoại tiếng nào được dùng nhiều nhất.
Học thì sơ sài, cha bị giam thâu (thiếu nợ mà bị giam) và chính nó nghèo lắm, nhiều khi bị "lửa cơ đốt ruột". Quy tắc đó là: Làm sao cho người khác thấy vui sướng mà làm công việc bạn cậy họ. Tôi vui vẻ và thẳng thắn nhận ngay như vậy.
ÔNg Lincoln giận lắm, la: "Trời cao đất dày, như vậy nghĩa là gì?" Đó là phương pháp của nhà diễn thuyết Lowell Thomas. - Dạ, ai cũng muốn như vậy hết.
Một câu trả lời như vậy thì đến hùm thiêng rắn độc cũng phải dịu đi. Isaac Marcosson, nhà quán quân về môn phỏng vấn các danh nhân, nói rằng phần đông phỏng vấn viên không thành công chỉ vì quá chăm chú tới những câu vấn thành ra không chú ý nghe những câu đáp. Hamilton và ông Keneth Macgowan viết.
Tôi biết rằng nếu tôi nói được như thường thì tôi đã mất mối hàng đó, vì tôi có một quan niệm hoàn toàn lầm lẫn về cách mời hàng. Có một hồi mà một khách hàng chỉ trích hãng tôi như trên kia thì tôi đã phát điên rồi. Từ lúc đó, nó hy vọng, tự tin và tương lai của nó thay đổi hẳn.
Ông vừa đi về phòng giấy vừa ăn, gặp người làm vườn nào, người phu nào, ông cũng kêu tên mà chào như hồi ông còn làm Tổng thống. Những kẻ đó sướng hơn chúng ta nhiều lắm. Có ông ở vỏn vẹn có ba tuần.