Hiện sinh hết thì còn gì là người. Bạn sẽ cần một trạng thái thần kinh bớt căng thẳng hơn để chứng tỏ mình không bế tắc. Thế là cứ nằm cho ý nghĩ tràn lên, dâng ngập người.
Bạn thừa sức chứng minh dù không thiếu những vị kỷ, đố kị, hèn nhát… không thể không có trong con người thì bạn vẫn là một người sống cao thượng (không đồng nghĩa với đầy yêu thương) và khiêm tốn. Mọi người dưới nhà vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Nếu bạn chấp nhận sống theo cách của họ.
Nhưng mẹ tôi ngồi đó, đưa khăn mùi xoa cho tôi. Cười mãi cả đời không làm nên trò gì, lại làm người khác khóc. Tôi khóc vì không biết những hạn chế ấy có giải quyết được không.
Tôi thử trôi theo cuộc phiêu lưu của nó. Nhà văn nhìn vào mắt nàng. Và càng thể hiện sự vô học khi trở thành câu cửa miệng đầy vô tư.
Cháu hôm nay đi không xin phép là cháu sai. À, cháu nhớ lúc dọn hàng mang tấm sắt (để dắt xe lên vỉa hè) vào nhà nhé. Để chúng lúc nhúc, lên men khá khó chịu.
Bán hết nội tạng, ruột gan phèo phổi. Định bỏ đó, nghĩ thế nào lại lấy giẻ rửa bát ra cọ rồi ngâm nước. Bạn sẽ đứng trên ngọn dừa kia, nhìn ra mặt biển đầy tàu bè kia.
Thế giới lúc đó thật yên bình, rộng lớn và luôn mới lạ. Và nhận ra khi sức khỏe không cho phép thường xuyên đá bóng, đầu bạn mệt hơn rất nhiều. 000 dành dụm được từ đầu tuần.
Bác tận dụng thể hình to cao, kinh nghiệm trận mạc lâu năm, xoay người che bóng. Nhưng còn chỗ nào không đau nữa đâu. Môn Toán tôi không chắc mình đánh dấu bài vì sợ trượt hay vì tôi không muốn người ta không tìm thấy bài đánh dấu của tôi lại làm rùm beng lên, mẹ tôi lại chạy ngược chạy xuôi.
Sống là gì nếu không có khoái cảm. Mẹ: Mẹ gọi điện sang nhà bạn con, nó cũng không biết con đi đâu. Trẻ con chui ra từ đâu nhỉ? Nách? Mồm? Không phải.
Trong màng nước mắt, tôi nhìn sâu hoắm vào trang sách, nhìn đóng đinh vào những con chữ đen sì và thấy tất cả nhão ra. Bạn không phải là một tên hèn nhát, một kẻ lười biếng. Những ước mơ của anh cũng là ảo ảnh.