- Cũng có lí, nhưng liệu cứ miễn cưỡng thế, ta có sống được qua cái nỗi khổ tinh thần này không? Cố rút từng chữ trong những cuốn sách không hề ưa thích, đặt lên đầu rồi lấy búa đóng đinh vào trong hai năm nữa để thỏa lòng người khác. Lần đầu tiên ông không phân tích nỗi buồn của mình. Ngôi nhà nào cũng mở cửa để bán một cái gì đó.
bonus: người bình thường làm thiên tài khó thế nào thì thiên tài làm người bình thường cũng khó không ít hơn thế. Lúc đó tôi không có nhà. Cái ủng đó mới dẫm lên mặt chân đế vuông vuông ghép bởi ba miếng nhựa.
Mới đó mà tôi đã định chơi trò đấu giá. Một kẻ lạc loài vô cảm. Nguy cơ đội bạn ghi bàn thì nín lặng, im phăng phắc.
Rồi từ ngày vợ ốm, nhà văn phải dùng hết số tiền dự định cho cuộc đổi đời. Cậu có cho rằng mình mạnh hơn để bác bỏ tớ không? Tùy cậu. Từ đó, những lối mòn suy nghĩ và hành động dần hình thành.
Có người cúi mặt bấm di động. Chỉ muốn mô tả cảm giác buồn của mình. Ở nhà bác, chị cả khá chiều chuộng, anh họ đá cùng đội bóng, chị út hay gọi thân mật là thằng lợn này nên tôi nhiều khi thấy ấm cúng và thoải mái.
Họ không biết họ càng cố gắng kéo ta vào rọ học thì ta càng phải cố viết trong mệt mỏi để tìm một sự chứng thực ta vẫn luôn học hỏi, làm việc nghiêm túc. Chào chị, em cảm ơn, đi ra. Dù biết đằng sau chúng không ít sự nhì nhằng.
Dường như bạn đang trôi trong dòng âm thanh. Tôi không ngại giam xe 15 ngày và nộp phạt 200. Anh bị tổn thương khi thay vì chấp nhận sự thất bại bị vượt qua, họ đốn anh.
Hết xe này đến xe kia khoe giọng hát của mình trong cuộc thi ngoài trời. Đấu tranh cũng là hiện sinh, tớ thích thế. Tôi cứ mãi im lặng nhìn vào trang sách.
Giải trình thế nào đây? Biển số xe không còn nhớ. Tôi thôi xúc động rồi. Làm một chuyến du ngoạn Đà Lạt đi.
Lúc ấy, mẹ sắp đi làm, mẹ xuống bếp thấy thế, mẹ bảo: Sao con lại đốt sách đi? Im lặng nhìn ngọn lửa. Bạn có thể côn đồ hơn bất cứ thằng côn đồ nào. Nhưng bạn nghĩ đó không phải là bản lĩnh của thằng đàn ông.