Hôm nay lại bị cấm túc thế này.Tôi đang làm cái việc đỡ cho các nhà nghiên cứu mình về sau.- Cũng có lí, nhưng liệu cứ miễn cưỡng thế, ta có sống được qua cái nỗi khổ tinh thần này không? Cố rút từng chữ trong những cuốn sách không hề ưa thích, đặt lên đầu rồi lấy búa đóng đinh vào trong hai năm nữa để thỏa lòng người khác.Bác vừa thoăn thoắt gói vừa bảo Thấy số bác khổ không.Nhưng những ám ảnh về đời sống khiến bản thân ta đòi hỏi mình sống như một anh hùng.Lúc ngồi rỗi thế này, các ý nghĩ tha hồ nhảy nhót trong đầu.Ngồi chuyện trò một lúc, ông anh bảo cho nóng hơn nhé.Đừng xót thương vì bà già nhặt rác mà hãy thương nếu biết bà ấy nhặt rác về bán nuôi lũ cháu nheo nhóc có thằng bố nghiện ngập vào tù và bà mẹ trốn đi tìm một chân trời khác.Chả nghĩ nhiều cho ai được.Thủa mới lớn, tôi những tưởng tôi sẽ được quan tâm tận tình và phát triển toàn diện hơn nữa.