Tôi ủng hộ mà tôi lại ngồi co chân trên xe máy dưới lòng đường? Muốn lên vỉa hè ngồi cho yên tâm lắm chứ.Bạn không định làm một tấm gương hoàn hảo.Thôi nhé, cất ngay đi.Đơn giản vì lúc đó cảm giác tự do, sổ lồng đang tràn ngập.Tôi thường tự hỏi từng người quen tôi gặp sẽ phản ứng gì khi đọc những điều tôi viết.Có vẻ may mắn thay, sự phong phú khiến không phải ai cũng định kiến.Vừa đi bộ với bác bạn vừa hơi bực.Thế là bác xiêu lòng, bảo: Lần này bác cho về.Cháu nói thế không đúng.Tôi cứ đứng đó, trước cửa đồn các chú, nghĩ ngợi miên man, chẳng biết để làm gì, chẳng lo lắng hay hồi hộp gì.