Hai nhà này trong lòng có lúc phục nhau sát đất nhưng lại căm ghét, phủ định sạch trơn nhau ra mặt. Tự nhiên trong não mình văng vẳng điệu nhạc: Người nghệ sỹ lang thang hoài trên phố-Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường Máy tập cơ bụng, cơ ngực, cơ chân, cơ tay.
Lật ngửa cây đèn lên thì thấy các chân tròn nhỏ ấy đều rỗng bên trong, tại nơi sâu thẳm là những cái đầu ốc vít. Sẽ là đê tiện khi đòi hỏi lòng bao dung cho sự kém cỏi trong nghệ thuật. Tắm xong, chúng tôi mở cửa bước vào phòng xông hơi khô.
Mà để chửi đổng và thả con lợn trong người mình ra. Có hôm tự nhiên nó nửa đọc nửa hát câu: Sinh ra tại đây-chết tại nơi này-còn đâu chỗ trống-cho lòng phiêu du. Thế bác đi du lịch, đóng cửa hàng lại, mặc kệ con cháu một thời gian.
Tôi chưa được sống hết cái nũng nịu, nhõng nhẽo và khóc lóc của một đứa trẻ. Lại được tiếp xúc với nhiều người hơn, đời sống có lúc cũng thêm phần dễ chịu, tự tin. Khóc không phải chỉ vì giận dữ mà còn vì mình hèn.
Bác vòng sang phía trái tôi. Đó là một số dòng suy tưởng cách đây vài năm của tôi. Môn Văn bố tôi cũng dẫn đến nhà thầy dậy Văn nói chuyện.
Tôi hy vọng việc sớm nhìn nhận ra điều này sẽ làm chúng ta hành động cùng nhau sớm hơn để loại bỏ dần sự ngu dốt cho nhau. Hiện sinh tách xã hội thành những cá nhân đơn lẻ, rời rạc và luôn phải chống chọi toàn bộ phần còn lại. Mà tôi đợi nhiều năm nữa thực tế trả lời.
Có được dù chỉ một cái cảm giác chung ấy, những người tài mới có thể kết dính ít ra là trong một công việc chung: Cải tạo những sự ngu dốt còn lại bằng quyền lực. Bị điểm kém chẳng hạn. Bạn lại cười một mình.
Chúng tôi vào thang máy và đi lên. Những người bạn thân vẫn giúp đỡ ông và ông chấp nhận sự hỗ trợ chân thành ấy. Mẹ tôi nói chuyện với một người phụ nữ về thủ tục tiếp nhận tôi.
Phải biết giữ sức khỏe mà học chứ. Và tôi thì giữa gia đình này, ai cũng ít nhiều thương tôi nhưng lúc nào tôi cũng có mặc cảm của một thằng phản bội. Nhưng người xem lại trầm trồ: Ồ, một kỷ lục, suốt đời nó chỉ ăn canh.
Có những lúc tổ chim bị gió thổi xuống. Còn hơn bị coi là thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo. Mà trong đời sống thì lờ mờ thế nào nhưng thả vào câu chữ thì lại đổi màu hết sức thú vị.