Và biết bao lần chúng ta phải đối diện với thất vọng, mất mát niềm tin, khổ đau và cả bất hạnh. Chúng ta hãy thử nghĩ tại sao các sinh viên lại học bài trước mỗi kỳ kiểm tra? Để hoàn thành tốt các môn học. Chúng ta thường ít khi để tâm trí mình thật sự tĩnh lặng để có thể suy nghĩ và nhớ xem mình đã bắt đầu từ đâu và hiện đang ở đâu.
Chúng ta nên dành thời gian và sức lực để làm những điều nên làm, những gì có thể phát triển được. Vào ngày lễ tốt nghiệp, Sarah bày tỏ lòng cảm ơn của mình đến tất cả những người bạn vì sự giúp đỡ của họ và vì niềm tin mà họ đã dành cho cô. Biết bao nhiêu người xung quanh bạn và chính bạn đã từng trăn trở, vất vả với câu hỏi này - và ai cũng muốn đi tìm câu trả lời đúng - để có được cảm giác hạnh phúc và hài lòng với chính mình.
Chính quyết tâm ấy sẽ cho bạn niềm tin và nghị lực để có thể vượt qua những khó khăn mà đôi lúc khiến bạn phải bỏ cuộc. Ông nói rằng: "Tôi chưa bao giờ cảm thấy sảng khoái và hạnh phúc như bây giờ. Anh không còn tin vào bản thân, vào công việc yêu thích của mình, vào ngày mai và bỏ mặc những ước mơ hoài bão trước đây - chỉ vì một tình yêu anh từng tôn thờ cùng lời nguyện ước thiêng liêng ngày nào.
Tình yêu hay một khát vọng gì khác - Đôi khi không hẳn đã là tất cả Đến một lúc, hạnh phúc ở ngay trong tâm hồn, ánh mắt chúng ta - không phụ thuộc ngoại cảnh, không gian và thời gian. Đến khi Donna có con và cô muốn năm nào các chị em cũng đến nhà mình.
Chúng ta đều biết câu ngạn ngữ: "cuộc hành trình ngàn dặm nào cũng chỉ bắt đầu bằng một bước chân". Tất cả tuỳ thuộc vào bạn. Những người quá ganh đua luôn đánh giá thành công của họ thấp hơn những người biết dũng cảm vượt qua thử thách cũng như chấp nhận sai lầm hay thất bại của mình.
Trong một số nghiên cứu về lòng tự trọng: các nhà nghiên cứu nhận thấy rằng: Những người cảm thấy hạnh phúc với chính mình biết chấp nhận thất bại vàthanh minh nó, xem đó như là một sự cố rủi ro và không phản ánh điều gì vè khả năng của họ cả. Mặc dầu vậy, vẻ đẹp và phong phú của đời sống lại chính là những tảng đá ấy, chúng được xem là sự thử thách của bản lĩnh và sự sáng tạo của chúng ta. Nhà cửa nơi chúng ta ở trông giống nhau, những thành phố nơi chúng ta sinh sống trông cũng giống nhau, chúng ta ăn mặc giống nhau, và dường như chúng ta cũng chẳng khác nhau là mấy.
Nhưng có quá nhiều việc phải làm là mặt tích cực của sự "dư giả", trong khi có quá ít việc để làm lại là mặt tiêu cựu của sự thiếu năng lực và lười biếng. Những người thích ăn trái cây thường có cảm giác ngon miệng khi ăn, và trên hết họ luôn yêu đời và cảm nhận mọi điều tốt hơn. Nếu được quay lại, họ sẽ mạnh dạn sống và quyết tâm làm những điều lẽ ra họ có thể làm được.
Những người trưởng thành luôn xem những năm tháng son trẻ là cơ hội tự rèn luyện mình, do đó họ luôn quý trọng những khoảnh khắc hiện tại hơn bất kỳ chặng đường nào đã qua trong cuộc sống và luôn mong ước cho một ngày mai tốt đẹp hơn. Tuy nhiên, chúng ta lại thường chẳng mấy trân trọng ngày bình thường ấy - ngày chứa đựng những niềm vui rất đỗi bình dị trong đời sống thường nhật của bạn. Mỗi ngày, dù công việc có bận rộn đến đây hay có điều gì xảy ra đi nữa, hãy dành cho mình một khoảng thời gian nào đấy để tận hưởng cuộc sống, để thoải mái và để cười thật tươi.
Để giữ mối liên hệ tốt và duy trì hạnh phúc, chúng ta cần đối mắt với những khó khăn một cách thiện chí hơn là tránh né chúng. Việc tự giam mình trong nhà hay ngăn không cho con cái chơi thể thao hoặc tránh xa những thứ khác chẳng phải là giải pháp tốt nhất để có thể ngăn chặn mối nguy hiểm sảy ra. Dân địa phương ở miền Tây Nam Florida ai cũng biết câu chuyện về ”cây cầu chẳng đi đến đâu".
Chúng ta cần phát huy năng lực của mình. Thị trưởng của Houston cũng như 6. Hãy nhận ra những gì là thật sự quan trọng và có ý nghĩa trong cuộc đời bạn.