Trong một số tác phẩm lớn, các nhân vật nhỏ thường bị lãng quên. Người khách ngoại quốc này mạt mày rạng Dù sao, chỉ cần hai bên muốn gia đình nhanh chóng kết thúc chiến tranh lạnh, khôi phục "bang giao" bình thường thì nên tham khảo mấy điều sau đây .
Ông Triệu là thị trưởng thành phố nọ. Củng Toại đáp: "Tôi sẽ nói là dùng người có tài, khiến cho mọi người phát hiện hết khả năng, chấp pháp nghiêm minh, thưởng phạt công bằng". Anh sợ vợ anh không chịu nổi lỡ vỡ phòng tuyến thì vấn đề lớn.
Ông Giáp suy nghĩ hồi lâu, bèn nói một câu vô thưởng vô phạt: “ Nếu quả như thế thì ông Bính đáng trách". Tư Mã Tương Như lập tức thôi nói cười lắng nghe tiếng đàn. Tóm lại , tu dưỡng tốt bản lĩnh giao tế thì sẽ dễ dàng tiết hợp trong hoàn cảnh mới.
Anh ta đã sáng tạo ra nhu cầu cần phải che giấu tội trốn thuế và bồ nhí của giám đốc, lấy đó làm điều kiện trao đổi lấy món tiền nợ. Vợ chồng cãi nhau thường là từ những việc nhỏ. Đương thời Khổng Tường Hi đã lôi kéo Khổng Tường Dung, chủ nhiệm ủy ban thủy lợi Hoàng Hà và Khổng Đức Thành bà con cháu Khổng Tử mua gia phả chi họ Khổng này, bổ
Lợi dụng tốt các nhược điểm này tức là nắm được đằng chuôi. Hai là những bọn lưu manh đê tiện thì ở đâu cũng có. Một vị phó quan của Rossi tên là Button có một cánh kiến giải suất sắc và có ích về tán tụng: Tán tụng ưu điểm sau lưng người khác có hiệu quả hơn là tán tụng trước mặt họ.
Anh phải lắng nghe bạn trình bày yêu cầu một cách chăm chú rồi sau đó lắc đầu nhẹ nhẹ, thở dài tỏ ra vẻ xót xa vì bất lực không giúp được bạn. Đó là tín hiệu rất xấu, biểu thị cấp dưới phải hoàn toàn phục tùng, bất kể cấp dưới nói gì, nghĩ gì cũng mặc. Cậu Trương nhân viên một công ty nọ vẫn hay mặc một bộ âu phục cổ điển.
mua kem bừng bừng đỏ mặt, cao giọng nói: “Bà nói gì đó. Nhưng biểu lộ sự bất mãn này như thế nào thì phải có trình độ học vấn nhất định, đặc biệt là đối với những vấn đề phi nguyên tắc thì phải vừa biểu đạt được sự bất mãn, vừa không làm tổn hại sự hài hòa trong quan hệ giao tế, quả không dễ dàng. Thượng cấp ánh mắt sắc lạnh, bất biến như lưỡi kiếm đâm xuyên cấp dưới.
Ngày hôm sau, Tư Mã Tương Như bán xe, ngựa, đàn, kiếm và cả đồ trang sức của Trác Văn Quân dược một món tiền kha khá, thuê một căn nhà gần dinh cơ Trác Vương Tôn mở cửa hàng rượu nhỏ. Xung quanh bao nhiêu người hết lời ca tụng. Trong khi trình bày những kinh nghiệm của mình, một cô bán vé xe rất chú trọng phân biệt khách là nam hay nữ, nghe kỹ cánh làm này không phải ngẫu nhiên.
Tiếp theo chỉ còn là vấn đề nắm chắc quyền chủ động. Một người bán hàng dày dạn kinh nghiệm dẫn tôi đến một khu vực nọ. Tôi bèn nghĩ ra kế khác, tự mình tập hợp tư liệu đã có dự thảo tiểu sử và thành tựu của cụ Tiền với nhiều dấu hỏi rồi gửi xin cụ cho ý kiến.
Trên một chuyến xe, một phụ nữ bán kem, đầu tiên nói hai hào rưỡi một que, sau lại nói 5 hào một que. Một nhóm trẻ con chưa từng thấy người ngoại quốc nên cứ bám theo ông Tây. Vừa rồi lời tôi đã nói, hy vọng anh coi như không nghe thấy.