Nhìn đồng hồ: Hai giờ kém. Dù vợ con hắn vẫn cười dịu dàng trước bát canh rau muống đỏ quạch. Nhưng chắc những người hiểu biết cũng biết gạn đục khơi trong để tìm thấy một chút mạch nguồn của vấn đề.
Tôi thấy ông có khiếu phê phán đấy. Hoặc những việc bùng nổ sự bất mãn hơn thế. Học tốt và nên người? Là một nhà thơ thiên tài và để có được danh hiệu ấy, bạn phải âm thầm nhẫn nhục trong nhiều năm, như thế đủ chưa? Bác gái nói Bác chỉ cần cái danh tiếng.
Mai đi học về phải cạo râu. Mà càng không được hiểu, cái đầu càng cứng, càng bất cần. Chứ không phải hắn leo lên giời.
Nhưng bên cạnh việc đem lại tự do để phát huy năng lực cho một số con người, có thể thấy đi hoang cũng tạo ra vô số ma cô, gái làm tiền và trẻ vô thừa nhận. Đôi lúc bạn nhận được một vài sự coi trọng về nghệ thuật. Một thứ ánh sáng trắng dịu mắt và đủ trông rõ mọi thứ.
Tác phẩm Bật dậy nào. Ngày hôm qua cháu không học gì cả. Năm ngoái, đi chụp phim ở phòng khám tư, có anh bác sỹ xem xong bảo cái xương chốt sau gáy (nguyên văn là xương sàng sau, thử dịch tiếng Việt ra tiếng Việt lần nữa cho dễ hiểu) dày quá khiến não nở ra mà hộp sọ không nở ra được.
Tạo hóa thật tốt cho con người bộ óc. Có thể bị trước đó nhưng không nhớ hoặc không nhận thức được. Kẻ bất tài sẽ khóc lóc, than thở.
Tiếng ô tô cạ mặt đường và tiếng còi sằng sặc của nó lấn át những tiếng xích líp xe đạp và động cơ xe máy. Là thực trong thế giới ảo, là ảo trong thế giới thực. Phải có luật để người ta không tha hồ sát thương nhau.
Nhưng khi những người thân cũng tham gia vào dư luận, nếu không muốn gạt họ ra khỏi đầu, chỉ còn cách hứng chịu những oan khuất họ vô tình mang tới. Trơ ra một khoảng trống nhìn xuyên qua thấy một khu vườn rồi chếch ra cả ngoài con đường nhựa lở loét. Nhưng nhà văn đọc được trong mắt nàng: Đừng giấu em điều gì anh nhé.
Bạn không đi trên mây bởi thế giới của những ý tưởng cũng rất đắt hàng. Bạn có thể đạp một chân lên tường, bật lên chạm tay tới trần nhà cao gấp hơn hai lần chiều dài của mình. Tôi sẽ kiếm tiền, nhiều tiền.
Trước khi kể tiếp chuyện hôm qua thì tôi đốt. Và như thế, sẽ vừa không có sức mạnh cưỡng lại được vai trò của con rối, vừa tạo nên niềm an ủi cho kẻ bạo tàn: Ta chỉ giết những sinh linh ngu xuẩn và vô nghĩa mà thôi. Khi bàn thắng được ghi, không có chai để ném.