Đối với nhiều học sinh, chỉ cần nhìn chiếc giường đã khiến học cảm thấy uể oải, nhìn thấy sách giáo khoa khiến học cảm thấy lười biếng, nghe giọng nói của thầy khiến họ cảm thấy tẻ nhạt, vào phòng thi khiến học cảm thấy lúng túng lo sợ.Bước đầu tiên là viết ra những mục tiêu của bạn càng chi tiết càng tốt, khi bạn xác định mục tiêu cụ thể, tâm trí bạn sẽ tập trung tốt hơn để đạt mục tiêu đó.Do đó, luôn luôn để ý những từ khóa quan trọng xuất hiện trong từng câu hỏi.Cố gắng dành ra năm ngày dự phòng trong trường hợp bạn có việc khẩn cấp khác.Lúc đó, tôi khoảng 13 tuổi, tham gia chương trình với những học sinh khác tuổi từ 12 đến 20.Bạn cũng có thể phạm lỗi này khi chỉ đơn thuần viết ra các dữ kiện trong khi câu hỏi cần sự phân tích, so sánh điểm giống và khác nhau hoặc giải thích.Thay vào đó, mục tiêu của bạn nên cụ thể như "tôi muốn tăng điểm toán từ bốn điểm lên chín điểm", "tôi muốn đạt sáu điểm 10 và một điểm 9 trong kỳ thi", "tôi muốn tiết kiệm hai mươi ngàn đồng một tuần và hai triệu đồng trước khi tôi mười bảy tuổi" hoặc "tôi muốn trở thành một nhà vật lý hạt nhân chuyên nghiên cứu các dạng năng lượng thay thế".Nếu không đọc kĩ, chúng ta có thể bỏ lỡ từ quan trọng đó và hiểu sai toàn bộ câu hỏi.Còn rất nhiều ví dụ khác về việc các thiên tài biết tận dụng toàn bộ não nếu bạn chịu khó tìm kiếm.Tốt nhất là bạn nên học riêng và thỉnh thoảng sắp xếp việc học nhóm.
