Thật ra, tôi cảm thấy khó chịu lắm khi thỉnh thoảng lên mạng thấy những kẻ chỉ gặp vài trường hợp tiêu cực đã dám phủ nhận cả một bộ phận con người. Biện bạch nhiều khi là vì muốn mở cửa con mắt người ta chứ nói chỉ để cho sòng phẳng cũng chẳng làm nhẹ lòng mình. Em biết lúc ấy anh sẽ phá lên cười và ôm chặt hai mẹ con…
Hoặc là ngu xuẩn phá tung hết. À nhầm, thế thì chưa xứng gọi là độc giả. Dù bây giờ lâu lâu chợt gặp nàng, tôi không thấy hạnh phúc và đớn đau như trước đây vài năm nữa.
Đã không ít lần phân tích các lí do mình ngại dùng tiền. Nhất quyết phải cạo râu. Tự dưng mẹ lại ra giá.
Mọi người ở gần đang nhìn anh như nhìn cuộc sống và viết của một thứ phế thải lạc lõng, bất cần. Tinh thần? Bạn góp sự hoà đồng trong những trận bóng, trong những cuộc vui có điều độ. Cảm thấy thế gian hoàn toàn lãnh lẽo.
Cũng chính vì thế mà khi họ thấy bạn, thường thì họ toàn thấy bạn chơi. Và nhiệm vụ của tớ đơn thuần là có những hành động hợp lí và cố không phải tỏ ra gượng ép với chúng. Mày hóa thành mồ hôi, thành máu để rịn ra?
Mãi mãi, ta chỉ là một cậu bé nhạy cảm, càng lớn càng nhạy cảm. Nhưng lại muốn súc tích. Cuối cùng, đứng trên một góc nhìn (cứ coi như) toàn vẹn, dung hợp các mặt của đời sống, như thể toàn bộ những gì thuộc về bạn chỉ là một con mắt (có thể là) tròn xoe hấp thụ mọi phương hướng của cái vũ trụ nằm trong và ngoài nó thì bạn chưa biết một tí gì cả.
Và dù thế nào, nó vẫn toát ra sự vô thức trong hoạt động viết có ý thức. Rồi hỏi tắt chế độ sục ở đâu. Sẽ biến cái gông thành cái vòng đeo cổ hạt cườm.
Dù với gia đình, họ luôn tôn trọng, biết điều. Chả thằng nào là không biết quay cả. Sau rồi sẽ tàn sát lẫn nhau để có một kẻ bá chủ duy nhất.
Dịu dàng cũng có đấy, không thì sao bạn chưa bỏ đi, nhưng đó chỉ là những sự dịu dàng vớt vát, vừa đấm vừa xoa. Thấy bố hớn hở, tôi nhẹ nhõm. Tôi dẫn ông anh ra chỗ chải đầu.
Đúng là sống phải như thế, thời nào cũng cần thế. Mà mình chả biết quái gì về mình cũng là chơi. Đó là sự thiếu hòa hợp của họ với đối tác hôn nhân.