Chẳng mấy chốc, bạn có thể đọc được các con chữ khi bạn dõi theo bàn tay. Việc độc giả đưa ra ý kiến phải hồi sau khi đọc sách là một phần không tách rời của hoạt động đọc sách. Đọc sách cũng là một kiểu hội thoại.
Nếu nguyên nhân của sự không hiểu này xuất phát từ cuốn sách chứ không phải từ độc giả, anh ta cần phải xác định được nguyên nhân đó. Hơn nữa, việc sử dụng từ là và một vật cho thấy vật được đề cập tới phải là một thực thể nhất định. Trong trường hợp nào, bạn cũng phải tìm được các vấn đề đó.
Cùng với Kinh Thánh, năm tác phẩm này trở thành xương sống cho bất cứ chương trình đọc nghiêm túc nào. Trong những năm 1920, 1930, phương thức này rất thông dụng. Bạn không nên đọc phân tích bất cứ cuốn nào trước khi bạn xem qua chúng.
Chúng ta có thể thấy đây là một nhận định không xuất phát từ thực tế. Hơn nữa, bạn phải biết cách trả lời chính xác. Cuốn Sách Đỏ của Mao Trạch Đông cũng có tính kinh điển như thế đối với một người cộng sản Trung Hoa trung thành.
Tuy nhiên, bạn phải nhận ra rằng nắm được cấu trúc một cuốn sách là một giai đoạn trong quy trình đọc phân tích. Cơ thể có những giới hạn mà tâm trí không có. Bạn đừng quên rằng một từ có thể biểu thị nhiều thuật ngữ.
Chúng tôi cũng khuyến cáo độc giả không nên một tay cầm sách một tay giở từ điển, đặc biệt là khi lần đầu đọc một cuốn sách khó. Loại phương tiện hỗ trợ thứ ba của quá trình đọc bao gồm các lời bình và các bài tóm tắt. Chúng tôi mới chỉ ra rằng, khi chạm đến một vấn đề nào đó, không chỉ có một quyển sách nói về nó.
DỮ KIỆN, VỀ MỘT KHÍA CẠNH NÀO ĐÓ, MANG TÍNH THÔNG LỆ. Bạn sẽ chỉ cảm nhận được nó khi đọc cả bài thơ chứ không riêng phần nào. Nhưng nhận xét này sẽ là sự phản ánh về cuốn sách chứ không phải về chính bạn, chỉ khi bạn đã cố gắng hết sức mà vẫn không hiểu cuốn sách nói gì.
Họ không tuân theo quy tắc đầu tiên của việc đọc phân tích. Khó có thể đưa ra các ví dụ về những nguyên tắc chủ đạo đó. Nếu có, độc giả sẽ ít nhiều hành động theo cách mà sách đã nêu.
Bên cạnh đó, khi đưa ra bất cứ nhận xét nào, độc giả phải có những lâp luận chứng minh cho quan điểm của mình. Hơn nữa, một thi phẩm càng giàu hàm ý càng được coi là tuyệt tác. Hiếm khi có tác giả nào một mình một quan điểm trong tình huống gây tranh luận.
Nhưng điểm được so sánh nhiều nhất là tính hoàn chỉnh trong sự phân tích mà mỗi tác giả thể hiện. Khi bạn nói biết một điều gì đó tức là bạn hiểu một khía cạnh chung chung nào đó của những sự việc mà bạn đã trải nghiệm. Cuối cùng, Aquinas đưa ra câu trả lời hay giải pháp của riêng ông.