Lúc này họ lại tưởng tôi đùa. Chưa có gì để không thích. Các chú bảo: Mày còn đứng đấy làm gì?.
Như bao người khác vẫn luôn chung sống với tiếng ồn và bụi bặm. Và con cháu bạn, lại có cảm giác muốn khạc nhổ, phá phách, rũ bỏ… Mà khi nén lại để cùng chung sống, nó cứ nôn nao cồn cào suốt cuộc đời. À, cháu nhớ lúc dọn hàng mang tấm sắt (để dắt xe lên vỉa hè) vào nhà nhé.
Và sắp tới sẽ lại rắc rối với chuyện học hành đây. What I fell what I know never shine through what Ive known Có một bộ quần áo trên sàn và bạn mặc nó.
Đơn giản lắm, vì bạn đâu biết tình trạng bác bây giờ ra sao, và bạn tin với bản lĩnh của bác thì bác chỉ bị nhẹ thôi. Hơi tiếc là tớ quên đem kính, nhìn người và bóng cứ nhoè hết cả. Họ cũng chả ngại chửi cầu thủ đội nhà lỡ sơ suất hay trọng tài bắt không hợp ý họ.
Chơi là làm cho người ta thấy hay khi chứng kiến, lại làm người ta chán kinh. Chà, ông anh này cũng không đến nỗi phong kiến như vẻ lừ đừ của ông ta. Đã nhủ viết lại sẽ nhạt đi nhưng dù sao thì cũng nên viết.
Và thường thì tôi giết nhưng không để hắn chết. Là thích cái gì thì làm cái đấy. Tôi cũng chấp nhận thế, mặc dù, với tôi, cái xe ấy vứt đi cũng được.
Vì tôi còn rất nhiều việc phải làm. Anh vừa man dại nhập vào trái bóng lại vừa như ngồi ở một nơi có tầm nhìn bao quát trên khán đài để đọc mình và đọc trận đấu. Sự thai nghén tương lai lúc nào cũng đứng trước rủi ro băng hoại.
Mẹ vòng sang bên trái tôi. Dù mọi người đang đợi cơm ở nhà. Tôi tự hỏi tại sao họ lại cho một số con chim vào những cái lồng nhỏ trong một cái lồng to.
Những nghệ sỹ nhiều tự do đi đâu hết cả rồi. Hôm nay, tôi lại đánh mất cảm giác bồi hồi bỡ ngỡ tuổi thơ. Cô giúp việc này mới đến nên thường nhầm lẫn.
Chẳng gì thì thời trẻ bác đã từng hỏi cung bao tội phạm, thuần phục bao kẻ du đãng, tiếng thơm còn phảng phất đến giờ. Bạn cứ ăn và thấy nuốt được. Và cảm thấy nếu không giết những kẻ còn lại, họ sẽ giết anh khi anh cự nự.