Hứa hẹn suống có tốn gì đâu?Chương trình của ông là viết mỗi ngày năm trang.Có lần Bernard Shaw nói: "Dạy người ta thì người ta không bao giờ đọc hết".Cái đó là cái gì? Thường thì là những cảm xúc như lo lắng, sợ sệt, ghen ghét, oán hờn, vì từ khi tổ tiên ta còn ăn lông ở lỗ, những nghịch cảnh thiên nhiên đã gây ở trong lòng loài người những cảm xúc rất mạnh ấy, mạnh tới nỗi đuổi ra khỏi óc ta tất cả những cảm xúc và tư tưởng vui vẻ, êm ái, dịu dàng.Tại sao chung ta điên như vậy? Điên một cách thê thảm như vậy? Stephen Leacok viết: "Lạ lùng thay cái chuỗi đời của ta.Không bao giờ tôi quên được hôm tôi bắt đầu nhận việc.Nhưng lời khuyên của tôi như nước đổ lá khoai.Tôi chỉ cần làm chủ được tôi, làm chủ được tư tưởng của tôi, làm chủ được nỗi sợ sệt lo lắng của tôi, làm chủ được đầu óc và tinh thần của tôi.Bạn đọc cuốn Tôi kết hôn với Mạo hiểm sẽ biết đời bà."Có chứ, tôi thường có thói quen đó.