Ra trường bác khao to. Tôi đang viết với tư cách một thiên tài. Chúng ta không nhận ra hoặc lờ đi chúng ta sẽ tiếp tục lặp lại vết xe đổ hay bi kịch ấy trong gia đình mới của mình.
Và tôi sẽ cố tâm niệm sẽ quay về. Không phải điệu cười chua chát. Tôi tự hỏi sự im lặng này sẽ đi đến đâu.
Những phiến đá cũng thật êm, mời gọi ngả lưng. Như tiếng mưa đá gõ lên đầu những mầm hoang vừa nhú. Tôi vẫn ngồi không động tĩnh như gỗ đá.
Dẫu không phải không có lúc buồn. Nếu lỡ bị lịch sử nhớ mặt thì cũng đành chịu. Lúc đó, họ sẽ thấy sự tù túng và bất lực.
Tôi cũng có dự định ấy. Nhưng mà các cậu vốn ưa cảm hứng tự do hoàn toàn. Với khả năng lí luận của bạn, bạn hoàn toàn có thể bác bỏ cảm giác tự ti và đầy mặc cảm ấy.
Kinh phí trên rót xuống cho chuyên án ma tuý là lớn nhất nhưng cứ như dầu được chuyển qua một dãy đường ống dài dằng dặc và đầy chỗ rò rỉ. Tôi thường cảm thấy đau vì điều đó. Cũng không được đọc truyện nữa.
Vì cô người cá trong tivi đang ngậm cái đuôi nó. Dở đến độ họ bị văn chương bắt vở. Bởi vì, tôi hiểu đây là cái nghề mà sự hy sinh là rất cao cả: Vì nước quên thân, vì dân quên mình.
Thật ra sự thể có cái gì đâu, mọi người lo quá làm khổ nhau. Chẳng qua, những cái mất nó đến nhiều quá. Ông sẽ được thoát li, thoát li khỏi những kẻ như tôi.
5 phút, 10 phút, 15 phút… Tôi cứ nghĩ miên man… Chỉ còn lớp tro mỏng bên ngoài. Mai là giỗ mẹ chồng phải mua con gà.
Và những cái xác cháy khét lẹt. Có chăng là vì cái mà đem đến cho họ khoái cảm. Có điều, con đường thì khác.