Hy vọng có thể hâm nóng lại. Khi mà bạn xa rời hết bạn bè, rời xa cái thủa đấm đá đùa chơi, mồ hôi còn ướt đầm quần áo trong suốt những tiết học. Cho chuông báo thức kêu, thò tay tắt.
Không hút là không hút. Chân lí nằm ở chính biên giới giao thoa giữa khoảng dục và không dục nên thật khó tìm. Nhiễm thói ấy mất rồi.
Bạn nói cho bạn vài năm tự quyết, tự tìm tòi rồi bạn sẽ không ăn bám nữa. Cả món tinh thần cũng thế. cho anh đi một bài thơ - mà em viết lúc bơ vơ thật lòng - độ này trời đến là trong - mây tan vào nắng gió cong miệng cười - cho anh đi một lần người - kẻo suông trời đất đẹp tươi như vầy - không em đừng có đến đây - mà em cứ thả lên mây nỗi buồn
Gọi cậu là cậu em vì cậu em ít tuổi hơn và gọi tôi bằng anh. Nhưng bác ta không tin. Và cũng từ đấy, anh ý thức được mình phải trân trọng và có trách nhiệm hơn với ngòi bút của mình.
Cũng như tránh cho họ nguy cơ phải gánh hậu quả khi một ngày bạn đấm vỡ mặt ông sếp đáng khinh của mình. Cũng như một thứ cảm giác quen thuộc, tôi sợ sự thất vọng, ghê sợ của mình vì họ lúc họ thất vọng, ghê sợ vì tôi thay vì đáng nhẽ phải tự hào. Tôi là nghệ sỹ Amatơ thì cũng bị liệt vào dạng thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo mà thôi.
Sách phôtô, giấy rất dễ cháy. Từ rất lâu tôi luôn có cảm giác mẹ là người thần kinh mỏng mảnh nên tôi thường chịu trận. Bạn càng cầm chặt: Vô duyên sao tay còn run.
Dường như bạn đang trôi trong dòng âm thanh. Và tôi sẽ cùng thế hệ tiếp nối phê bình và tháo gỡ. Cái này tôi tin chắc đến 99% là không phải tôi.
Còn lại, mọi thứ khá dễ hiểu nếu thực sự muốn hiểu. Khi được tôn trọng như thế, còn cách nào khác là cố mà muốn sống và yêu đời sống này. Lại về nhà bác ôn thi.
Cái trạng thái chẳng làm gì nên hồn cả và miên man bàng bạc vẻ bi quan trong cái trạng thái ấy. Rồi đồng chí công an sẽ hỏi: Anh sở hữu chiếc xe được mấy năm rồi?. Chấp nhận để tỏa sáng át đi vùng u tối đó.
Sáng tạo cũng là một công việc không thể thiếu sự tỉnh táo và đứng ngoài nó. Quá nhiều lí do để sống. Viết những điều này ra còn nghĩa lí gì khi không thay đổi được cục diện? Vấn đề là cục diện còn có thể thay đổi được.