Ở dưới có dòng chữ: “Hãy cứ đói khát và dại dột” (Stay hungry. Tạp chí Stuff đã xếp iPod hạng nhất trong danh sách Nhóm khác xây dựng sân khấu với thiết bị động cơ, những bậc thang lên xuống.
Bộ máy lãnh đạo của Apple lúc đó chỉ chăm chăm vào uy tín và sự giàu có của bản thân mà chẳng quan tâm đến việc phát triển Apple ra sao. Họ trao đổi số điện thoại với nhau. Trong tháng đầu tiên là một “giám đốc điều hành tạm thời”, Steve bắt đầu đi bộ quanh văn phòng mang theo mô hình kích thước và hình dạng của một máy tính, mà dần dần được biết là “iMac” cho “Internet Macintosh”.
Khi ấy, máy ảnh, máy quay phim nhan nhản trên thị trường còn thiết bị nghe nhạc thì vừa ít lại vừa kém chất lượng, đáng kể nhất chỉ có thế là máy MP3. Steve Jobs luôn nói về giáo dục với một sự trân trọng lớn. Nhưng trong hệ thống giáo dục công thì không được như vậy cho dù nó được đảm bảo bằng chính sách miễn phí.
Thực tế, vào lúc đó, Woz đã trở thành thành viên đặc biệt tại câu lạc bộ máy tính Homebrew. Đó có lẽ là lý do ông “bắt gu” được xu hướng của giới trẻ và thành công vang dội với những sản phẩm thời thượng đáp ứng nhu cầu của họ. Phòng họp đã ồ lên đầy ngạc nhiên khi họ thấy gương mặt Bill Gates xuất hiện trên màn hình trong bài thuyết trình của Steve.
Paul Jackson, nhà phân tích chính của Forrester về Apple ở châu u, giải thích rằng, các đối thủ luôn nhanh nhạy để sản xuất những sản phẩm giá rẻ, ăn cắp những sáng kiến trước đó của Apple, như máy tính iMac nguyên bản và máy tính xách tay iBook. Nhưng khi Steve Jobs xuất hiện thì nền công nghiệp âm nhạc đã cầu cạnh ông, bằng lòng đối với tất cả những gì ông muốn. Chúng tôi là những người duy nhất trong ngành máy tính làm điều đó.
Chẳng bao lâu sau, đậu hũ là món nổi bật trong thực đơn. Jobs không ngoại lệ. Khi Daily Variety đưa tin rằng Pixar đã thuê các nhà văn để PR, Jobs theo dõi và túm được phóng viên tạp chí này tại Liên hoan phim Sundance, yêu cầu cho biết nguồn tin của cô và dọa sẽ đuổi khỏi liên hoan phim.
Hay nói một cách hình ảnh, đó chính là “cục gạch to nhất, nặng nhất” mà cuộc đời đã ném vào Steve Jobs. Mọi người muốn làm chủ âm nhạc của chính mình. Từ đó, ông lao vào học để thực hiện được ước mơ vào đại học mà mẹ đẻ ông vẫn hằng mong muốn.
Chúng tôi không có các trò chơi điện tử để chơi. Báo chí Mỹ lúc đấy nhan nhản các “thuật ngữ iPod”. Ông muốn thu hút một số lượng thông tin rộng lớn trước khi điều hành bộ máy.
“Không có gì xảy ra trong những năm sau đó lại tuyệt vời và bất ngờ như vậy. Nó thiết lập một biểu tượng phản văn hóa cho thế hệ sinh những năm 60-70 mà bây giờ đã già và không thể là đối tượng để bán hàng. Nghĩa là nếu khách hàng chịu khó khảo giá trên thị trường, họ sẽ có thể mua được với giá tốt nhất.
Không công ty nào đã “dân chủ hóa” máy tính và làm nó dễ sử dụng như Apple. Đó mới là nhân tố tiên phong nhất chứ không phải là máy tính. Chúng biết bạn thực sự muốn gì.