Những người quanh ta quên rằng đời sống cần có những sự chuyên môn hoá.Không thích để người khác giải quyết hậu quả cho mình.Tôi khóc vì tôi không coi thường thế hệ đi trước nhưng thất vọng vì họ.Phải có mối quan hệ.18 tuổi là được tự do.Hôm nào không đến lớp, tôi thường về nhà.Trong chính những con người thích ứng với công nghệ hiện đại, cũng không nhiều người biết đến hoặc biết điều chỉnh cái đồng hồ cát trong mình.Và khi ấy, nó làm người ta rung động nhiều hơn.Mà không tìm thấy trong ấy ít nhiều cay đắng.Bởi họ đã thấy, chưa hết nhưng đã đủ thứ đồi bại của đời sống.