Nếu tôi đủ can đảm thì đêm ấy tôi cũng đã tự tử như vậy.Vậy tôi thử vẽ cho bạn thấy một người đã thực hành phương pháp đó ra sao.Carrier, ở chương II phần nhất có thể giải quyết được hết thấy những vấn đề rắc rối không? Tất nhiên là không.Rạp hát Opéra tại Luân Đôn mùa đó mở cửa trễ sáu tuần để ôngcó thể kể chuyện đại mạo hiểm ấy và quay phim ở nhà hát Covent Garden.Bạn đã kinh nghiệm như vậy rồi chứ? Tôi cũng vậy.Nhưng truyện bà là truyện thiệt chớ không phải tưởng tượng đâu.Nhưng rút cục, cách nào làm cho ta sướng hơn? Cách tự bắt ta sống theo một ngân sách nhất định; hợp với túi tiền hay là cách tiêu xài thỏa thích để rồi nhận được giấy xanh đỏ của mõ toà thúc nợ và lủi như cuốc khi chủ nợ đập thình thình vào cửa?Tất nhiên, người ta có thể quá lo lắng về chứng đó, rồi sinh lực mỗi ngày một suy kém đi, khiến cho vi trùng được dịp huỷ hoại cơ thể.Lệnh trên bắt tôi coi việc vận tải những chất nổ.Ví dụ nếu tôi có vấn đề phải giải quyết trước ba giờ chiều thứ ba sau, thì tôi nhất định không quyết định gì hết trước thứ ba.