Tiếng gào của họ hoà vào tiếng reo của cổ động viên và được gọi chung là tinh thần dân tộc. Hắn cũng thông minh đấy chứ. Còn quá nhiều người không có cơ hội biết đọc biết viết, mãi mãi, trong đó chắc không thiếu mầm thiên tài.
Hết màn chào hỏi, bắt đầu cuộc hỏi cung ngọt ngào. Bác gọi xuống ăn sáng mấy lần bạn cứ lờ đi. Đó là một quyền chính đáng nếu thực sự họ có trách nhiệm.
Nhưng như một thói quen, bạn lựa chọn ngủ tiếp. Bác đùa lại: Sức cháu có đánh được nó không. Lúc thì với bố mẹ, lớn hơn thì với bạn bè, anh em.
Lúc tôi khóc, dường tôi có hỏi tại sao mình khóc. Mà mai sau, con cái họ sẽ lặp lại và phát triển thêm. Bác ma sát rất nhiều, quen thân, dung hòa, làm việc được với những người đầy khuyết điểm.
Hôm sau đi thi thấy bình thường. Lúc này họ lại tưởng tôi đùa. Những thằng bạn thân thì đã chuyển đi từ cấp II.
Phần nào vì thoát khỏi mớ suy nghĩ luẩn quẩn một mình. Chả nghĩ nhiều cho ai được. Mấy ý tứ chợt ngân nga:
Và với đòi hỏi của thời đại, như vậy mới có thể coi là bình thường. Điều đó có đáng sợ với những người lớn càng ngày càng yếu đi không? Chỉ là một thứ cảm giác theo thói quen của kẻ cô độc, ít tiếp xúc.
Hoặc trò chuyện với bà ấy nếu bà ấy có hứng thú tâm sự. Cạch! Rất thích cái cảm giác đi một quãng dài rồi dừng xe lại, gạt chân chống, tắt chìa khóa điện. Tinh thần? Bạn góp sự hoà đồng trong những trận bóng, trong những cuộc vui có điều độ.
Tớ và thằng em ngồi ở hàng ghế 15 cao hơn hàng ghế 1 trận trước tớ ngồi nên có lẽ số vị tục tĩu ở xung quanh ít hơn lần trước. Bác vừa ở bệnh viện về, đã có người mua mười bộ ấm chén, mỗi bộ 35. Tôi cười khùng khục trong họng.
Thứ mà tôi hay bẻ bai. Đơn giản bởi đời sống vốn dĩ đã quá tàn nhẫn. Thì anh sẽ chìa hẳn tờ giấy ghi sẵn mẩu đối thoại ấy cho em xem.