Và trong lúc cô đơn này, tôi vẫn muốn là em biết muốn.Anh đã đến và hỏi: Em thử đoán xem anh sắp nói gì nào? Anh đã tính chuyện đó suốt mấy ngày.Rồi lại sợ hãi, ân hận, hối lộ nó đừng mách.Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.Bạn hát hoặc tiếng động cơ của bạn át đi âm thanh phố phường bủa vây.Bác ta không tin đâu.Tôi sợ những sự quen thân, gần gũi mà không hiểu nhau.Như những chiếc giỏ bện rơm, xơ lá hình trái tim.Nàng bảo: Anh ăn hộp cơm kia đi.Họ đã bị những kẻ đứng trên và tuổi tác biến thành những nhà giáo điều, cái mà tuổi trẻ họ đã từng bất bình.