Sáng tạo cũng là một công việc không thể thiếu sự tỉnh táo và đứng ngoài nó. Có lẽ nếu có vé tháng tôi đã mua. Không, cháu chẳng bao giờ bắt xã hội thích nghi với mình, cháu luôn thích nghi với xã hội hiện tại, nếu không, với cái đầu hỗn độn của cháu, làm sao cháu vẫn hiền lành được, vẫn cười được trong những bữa cơm và vẫn sống dù cái chết là thứ xoa dịu nỗi đau không tồi.
Cháu ở đây với các bác là cháu quí các bác, các anh chị lắm. Và không chắc có ai trong đó tưởng tượng ra trên ngọn dừa mà họ không nhìn thấy, có một người. Chứ trước đây thì um nhà rồi.
Có gì thì mẹ mới giúp được chứ. Tôi quả thực không muốn đấu tranh đâu, chưa bao giờ muốn đấu tranh đâu. Mẹ mua vé khách sạn cho con đi tập lại nhé.
Họ nhìn vào sự bỏ học, sự dậy muộn, sự vụng về, lờ đờ trong nhà của bạn. Buổi sáng, ở đây, bạn chỉ thua mỗi bác. Nếu xót thương trước bà già này, quả tình xót thương, thì có sống được không nếu tôi thống kê cho bạn những bà già phải chui vào những bãi rác cực kỳ bẩn thỉu.
Đêm qua, bạn vừa viết 35 truyện (cực) ngắn mà bây giờ chưa muốn đọc lại xem hay dở thế nào. Vấn đề cốt lõi là tài năng quyết định chất lượng tác phẩm chứ không phải khỏe hay yếu hay cách phục sức hay trạng thái tinh thần bệnh hoạn. Phải hết sức giữ gìn.
Chứ không phải hắn leo lên giời. Ngày hôm qua cháu không học gì cả. Nhưng bạn không có nhiều cơ hội tự do như thế.
Nhà văn hỏi: Ai bảo em thế?. Cháu bác bảo: Thế thì để bác trai hút thì cháu được bỏ học í gì ạ. Rồi tiến hành những hành động tàn ác trong sự thờ ơ và hỗn loạn đã được phát tán, truyền nhiễm, lây lan.
Đầy đủ vật chất nhưng tự cô lập, thiếu căn bản nhận thức, gần nhau nhưng không hiểu nhau. Bất hạnh thay, sự phong phú thuộc về muôn loài nhưng không nhiều cá nhân nạp nổi nó vào người. Khi bạn phải đánh nhau hoặc làm lành với chính mình, thật khó.
Hay bị bạn bè lợi dụng và hiểu lầm. Giờ ở nhà chị, thường xuyên gặp nhưng chị chỉ tạt qua nhà ăn cơm chiều rồi lại đi học thêm hoặc vào trường. Tôi vẫn không nói lời nào…
Trên đó, bệnh nhân, bác sỹ, y tá… đi đi lại lại. Cũng là đương nhiên khi đời sống sản sinh ra sáng tạo và sáng tạo tái sản xuất lại nó. Nó, tôi, đọc rất nhiều truyện tranh, chơi khá nhiều game, điều đó rất tốt cho phản xạ và tính biện chứng, linh hoạt.