Carley nói: "Muốn xét độ lượng của ai chỉ cần xem cách xử sự của người đó với kẻ dưới". Cho nên câu chuyện êm thấm. Ông nhất định từ đó không chống lại ý kiến người khác nữa.
Ông Lawes chỉ muốn một nơi nào chắc chắn. Ông này kể lại: "Ông ấy chỉ trích những phương pháp tôi đã dùng. Hội nghị của những hội đó họp ở đâu thì dẫu phải lội suối trèo đèo, vượt đại dương, qua sa mạc, ông cũng tới dự.
Và tôi nhắc lại, được vậy chỉ nhờ cậu thi hành những quy tắc mà chúng ta đương nêu ra đây. Tôi muốn bắt đầu bức thư tôi bằng câu đó. Cũng có một người kỵ hiến binh đi coi rừng nhưng y không làm tròn phận sự, cho nên những đám cháy vẫn tiếp tục.
Tức thì họ tiến cử một người mà chính ý tôi cũng muốn chọn. 6- Thành thật làm cho họ thấy sự quan trọng của họ. Vậy mà bức thư sau này được 50 phần trăm thư trả lời, có phải là năm lần mầu nhiệm hơn không? Và những bức thư hồi âm dài tới hai ba trang, tràn trề tình thân ái, lòng hăng hái và những lời khuyên có ích!
Bạn muốn có một thí dụ ư? Thì ngày mai tới sở, bạn cứ xem xét những thư bạn nhận được, sẽ thấy sự thiếu lương tri đó. (Những hàng chữ trong dấu ngoặc đơn là cảm tưởng của tôi trong khi đọc). Ông ta kể lại: "Tôi mất hẳn tiếng.
Đời sống của Hoàng đế Nã Phá Luân, chứng minh lời nói đó. Dân tộc nào cũng tự cho mình hơn những dân tộc khác. Và bạn có như vậy không?.
Đã trên một năm, các nước ở châu u chém giết lẫn nhau ghê gớm chưa từng thấy trong lịch sử. Trẫm đã chẳng nói rằng Trẫm và ngươi bổ sung lẫn cho nhau sao?''. Một bà bạn tôi ở Nữu Ước, bà Gent, mướn một người ở gái và hẹn chị ta thứ hai sau lại bắt đầu làm việc.
7- Nụ cười không thể mua được, không thể xin như khất thực được, không mượn được mà cũng không thể ăn cắp được. Mỗi lần ông mới làm quen với ai, ông hỏi tên họ người đó và cách viết ra sao. Bệnh nhức răng giày vò người đó hơn là cảnh đói kém làm chết cả triệu dân Trung Quốc.
(Tôi không cần biết điều ông muốn. Có gì vô lý bằng bắt một đứa nhỏ ba tuổi có quan niệm của người lớn ba chục tuổi? Sau người đó tự hỏi: "Thử coi xem cái gì làm cho nó thích? Nó muốn gì? Nếu biết được nó muốn gì thì mình sẽ có thể khiến nó làm cái mình muốn được". vì ông ta muốn giấu tên.
Ông nói: "Bắt người nhà chịu sự rầu rĩ, càu nhàu của mình có ích chi đâu? Than ôi! Hạng trung nhân không hành động như vậy. Như vậy ông tỏ rằng ông quan tâm tới ông chủ đó và xí nghiệp của ông ta. Ngay từ hồi sơ sinh, bất kỳ một hành động gì của ta cũng vì lợi hết.