Ai theo thì sống, ai chống thì chết. Ông anh cũng làm theo. Mưa bắt đầu rơi rầm rầm, gió gào rú.
Ăn sáng xong ở nhà bác, thay vì đến trường, tôi đảo qua nhà. Thằng em cũng như tôi, ngồi yên cả buổi, cái ngồi yên của loại ra vẻ ta đây thấu suốt. Thằng em ngồi kiểu đầy tính hiền triết từ đầu đến cuối buổi.
Và cuộc đấu tranh hiện tại của bạn là với chính những người thân. Xin lỗi em, xin lỗi em tưởng tượng. Khi bạn vừa vùng ra khỏi giấc mơ này thì đã bước vào một giấc mơ khác.
Nhưng thường thì bạn không chiến thắng nổi cảm giác chán ngán. Chỉ có một cái cẳng chân hình trụ ngắn hơn chiều dài cái xương sống đèn độ một phần ba. Thằng em tôi đang tuổi trưởng thành.
Hầu hết thì bạn chơi game, chơi thể thao hoặc viết. Con người vẫn làm khổ nhau bằng những sự chán và nhàm chán đấy thôi. Nhưng lúc này cũng là lúc mọi người trong nhà thức dậy.
Trái lại, còn có thể tỷ lệ thuận. Nhưng bác gái thật chả biết nếu tận dụng tình huống này thì người đắc lợi nhất chính là cậu ấm. Người trong cuộc ít chịu hiểu điều này.
Đi xuôi từ Thanh Xuân hướng vào Hà Đông. Tạo ra sự xuất hiện những con người hiếm hoi ấy phải là một nền giáo dục chung hết sức đúng đắn. Vì tôi là kẻ chẳng đáng tự hào gì.
Và cháu phải sống cho chính cháu, để vợ cháu và con cháu phải có một người chồng, người cha tuyệt vời. Những cái đó có quên đâu mà phải nhớ. Như đã nói, độc giả rất lười tìm đọc sản phẩm chưa có thương hiệu.
Khả năng tiếp nữa là trong những gì tôi viết có đề cập đến những sự thật có vẻ nếu phổ biến rộng sẽ không có lợi cho việc bóc lột cũng như quan hệ ngoại giao. Lại phải chơi với cái thứ dư luận cục mịch và ù ì. Trong lúc thần kinh chập choạng, làm đến thế này cũng chưa biết làm thế nào hơn được, tội gì không cho mình chút nhàn tản lấy lại sức.
Chơi là định nghĩa rành mạch từng sự vật mà cũng xóa nhòa tất cả các khái niệm. Bố mẹ dắt bóng nhưng không lừa qua được tôi. Hình như gõ phím nếu không đau mắt thì có vẻ thú hơn viết.