Đối với đa số chúng ta thì suy nghĩ đó xuất phát từ việc phải nghe hai mươi câu “Không!” cho mỗi câu “Được!”, mười câu “Bạn sai rồi!” cho mỗi câu “Bạn làm đúng!”, và năm câu “Bạn kém quá!” cho một câu “Bạn giỏi thế!”. Thứ hai, tôi đã học được cái tôi cần học. Kế hoạch tài chính của bạn hoạt động như bộ nhiệt kế tự động của máy điều hòa không khí vậy.
Người nghèo tin rằng, nếu sự việc không tiến triển tốt, thì đó sẽ là tai họa. Để hạnh phúc, bạn cần có tiền và tìm thấy ý nghĩa cuộc sống. (Nếu tiền có hạn, bạn hãy chung với người khác cũng được).
Ông bước đi, để lại những lời nói âm vang trong tôi. Đó là họ chỉ muốn được cuộc sống “thoải mái”. Nói một cách hình tượng, bộ óc của bạn không gì khác hơn là một chiếc tủ hồ sơ thật lớn, tương tự những chiếc tủ hồ sơ mà bạn thấy ở văn phòng hay trong nhà bạn.
Giờ thì tôi đã hiểu ra vấn đề. Vấn đề đầu tiên lớn đầu tiên mà tôi vấp phải là tôi lên cân vù vù! Tôi ngộ ra rằng việc ăn tất cả những món ăn đó chẳng giúp ích gì mấy cho mục tiêu mở cửa hàng kia. Chỉ đơn giản vậy thôi.
Tôi muốn kể cho bạn nghe một câu chuyện với những ví dụ lấy từ thực tế mà tôi đã trải nghiệm, không phải để phàn nàn mà chỉ nhằm minh họa cho quy tắc này. Nếu bạn muốn tạo ra sự thay đổi lâu dài, hãy thôi chú tâm vào kích thước của vấn đề mà hãy tập trung vào tầm cỡ của chính bạn! Bạn không phải là “nước trong cốc” mà là chính “chiếc cốc” đựng nước.
Hãy nhớ rằng năng lượng vốn có khả năng lan truyền. Ví dụ, nhiều năm trước tôi lên kế hoạch mở quán cà phê tại Fort Landerdale, Florida. Người giàu không chú tâm vào vấn đề mà luôn hướng đến mục tiêu.
Người giàu biết nhìn xa: họ luôn cân bằng các khoản chi tiêu hiện tại với việc đầu tư để có sự tự do tài chính trong tương lai. Thứ hai, khi bàn luận về người giàu, người nghèo và những người thuộc tầng lớp trung lưu, tôi chỉ muốn đề cập đến các đặc tính tâm lý của họ, nghĩa là về cách suy nghĩ và hành xử của họ khác nhau thế nào, chứ tôi không có ý đánh giá số tiền thật sự mà họ có hay vai trò của họ trong xã hội. Chúng ta không được học về cách tạo nên thu nhập thụ động trong trường học, vậy chúng ta có thể học điều đó ở đâu đây? Không đâu cả.
Hãy chiều chuộng bản thân một chút. Do đó, điểm khác biệt lớn nhất giữa người giàu và người nghèo là người giàu sẵn sàng hành động bất chấp nỗi sợ hãi, trong khi người nghèo luôn để cho nỗi sợ hãi ngăn cản họ. không trống rỗng quá lâu.
Đã đến lúc phải thôi trốn tránh và bước ra ánh sáng. Mỗi khi bạn cảm thấy không thoải mái, thiếu chắc chắn, hay đang lo sợ, thì thay vì rút lui về chỗ an toàn như thói quen trước đó, bạn hãy dũng cảm tiến lên phía trước. khi cha tôi trở về nhà và thông báo với cả gia đình: “Tôi tìm thấy miếng đất tốt.
Tôi cam đoan với bạn điều đó! Thật buồn cười, khi túi trống rỗng và bất chợt thấy một đồng xu trên mặt đất, tôi thường không chịu cúi thấp đến thế chỉ để nhặt đồng xu con con. Người nghèo tập trung vào những khó khăn.