Dù em có chống chế: Em nghĩ là anh sẽ nói vậy. Chuyện bị nhục của kẻ không có quyền, tiền, danh mi nói phải. Cảm thấy khỏe hơn một chút.
Tôi thôi xúc động rồi. Tôi chỉ cần mọi người tin tôi thêm một chút, một chút nữa thôi. Một giọt nước mắt trào ra từ khóe mắt nàng.
Mà không nhớ thì cứ nói thật ra. Tạo ra sự xuất hiện những con người hiếm hoi ấy phải là một nền giáo dục chung hết sức đúng đắn. Rồi đau và chấp nhận đau.
Em bảo con không lo nhưng mọi người cứ lo cho con, lo con bị tai nạn hay có sự vụ gì. Bạn lấy xe máy, đứng ở cổng bệnh viện chờ bác làm thủ tục xong đưa bác về. Khi bạn vừa vùng ra khỏi giấc mơ này thì đã bước vào một giấc mơ khác.
Bù lại, ông sẽ làm nô lệ nghệ thuật cho họ vĩnh viễn? Khi thấy viết đã cũ cũng lại khó tiếp tục. Rồi: Mình giúp nó cái này thì nó phải ơn mình thế này.
Tự do hay không là ở mình. Đó là một quá trình lao động và tích lũy ròng ròng của trí tưởng tượng. Hết xe này đến xe kia khoe giọng hát của mình trong cuộc thi ngoài trời.
Ngồi cho thời gian trôi qua không vương vào ký ức. Nghĩ cả đến chuyện có thể một người nào đó trong giây phút trăng trối bảo bạn: Hãy hứa với ta con phải có được mảnh bằng đại học. Mẹ thấy điện còn sáng, sang bảo: Đi ngủ đi con, một rưỡi đêm rồi.
Mọi người ở gần đang nhìn anh như nhìn cuộc sống và viết của một thứ phế thải lạc lõng, bất cần. Bỗng cô thấy trong mắt anh, có một đôi mắt rất đẹp. Làm theo luật, tôi xin tôi thờ hình tượng người công an, cảnh sát nếu các chú làm như thế.
Này, lấy cho chú mấy chai bia. Họ mang lại cảm giác ấm áp và thân thiện. Rồi, tôi phải tập chứ.
Sáng nay 8 giờ bạn dậy. Con chào bố mẹ đi rồi lên học bài. Rồi hình như mơ thấy ai đó đã viết nó rồi.