Tôi khóc vì cứ phải chống lại sự e ngại động chạm đến người lớn hơn khi viết. - Ông đã cố tình cưỡng lại những cám dỗ tôi đưa ra. Mà càng không được hiểu, cái đầu càng cứng, càng bất cần.
Đầu tiên tôi đốt cái cuốn sách tiếng Anh (đã xé thêm mấy trang sau khi mẹ về). Bây giờ là 12h26 đêm. Tôi và thằng em lại về.
Hoặc những việc bùng nổ sự bất mãn hơn thế. Thêm nữa, chưa mấy ai biết đến bạn. Còn những bức tường kì bí và vững chãi hơn mà muốn khám phá phải huy động tâm lực.
Cái đêm mà khi phóng xe trên con đường cao tốc đến nhà máy, tôi cảm thấy mình đã ngồi trên một chuyến xe du lịch và đi qua từ lúc hình như nó còn chưa mở. Bỗng cô thấy trong mắt anh, có một đôi mắt rất đẹp. Thế giới thì rộng dài, ngày càng rộng dài mà đời người thì ngắn ngủn, ngày càng ngắn ngủn.
Bởi vì, hắn có thể bỏ qua đạo đức, sự thật khách quan, để điều khiển suy nghĩ theo cách mà hắn muốn, có thể làm chủ nội tại nếu thực sự lựa chọn cách sống hoàn toàn làm chủ thế giới. Họ không nhớ nhiều về qui tắc cần tránh mạt sát cãi vã nhau trước mặt con cái. Họ cũng dần mất lòng tin ở quần chúng.
Tớ không biết và tớ cũng biết. Vẫn người, chân tay đầy đủ nhưng không tài nào nhìn thấy mặt. Nhưng nó có giá trị khi ở giữa khoảng hư vô đến hư vô, nó đã ma sát với đời sống của các hạt bụi khác.
Mướt mồ hôi để quên đi niềm trơ cứng ở xó lớp. Tôi hiểu chúng và tôi tường tận chúng. Tôi đã định viết một truyện ngắn dựa trên bối cảnh này ngay vào cái đêm đến nhà máy cùng anh em bốc hàng mây tre đan lên côngtenơ chở đi Mỹ.
Trước khi trở về thực tại, ông còn kịp thấy đôi mắt của cô gái kia vẫn thờ ơ vô cảm. Phải đi vệ sinh cái đã và đến lớp để hôm nay không có thêm sự vụ gì. Đã có luật cấm này cấm nọ mà ngày ngày đêm đêm chúng cứ ngang nhiên gào rống vào cấu xé những bộ óc đã mệt mỏi và dần suy kiệt, của cả chính những người lái xe.
Hôm bác trai hút lại, bác gái bảo: Anh chẳng có lòng tự trọng gì cả. Tai họa có thể ập xuống bất cứ lúc nào. Tôi kém nhất khoản này.
Và cũng thật dễ hiểu. Lắng nghe sự biến chuyển của trạng thái. Rồi tiến hành những hành động tàn ác trong sự thờ ơ và hỗn loạn đã được phát tán, truyền nhiễm, lây lan.