Cũng có hôm ngủ khá say. Thảo nào mà người ta khát hiện sinh. Tôi cũng chấp nhận thế, mặc dù, với tôi, cái xe ấy vứt đi cũng được.
Vì có lẽ ông ta có một sự thân quen với tiềm thức của mình. Hết 2 phút rồi mà chưa nhớ ra. Và một số lí do khác…
Đôi tay nàng vẫn lần tràng hạt. Ngôn ngữ cũng là một thứ vũ khí, một con dao hai lưỡi mà. Tôi nhớ một câu thơ chợt bật ra trên một chuyến xe từ biển về: hoa cúc vàng lang thang bờ rào.
Bao nhiều năm ở thành thị rồi mà quanh năm vẫn chiếc quần lụa đen và áo bà ba. Người ta có chuyện để bàn tán về ông chủ tập đoàn nổi tiếng chết vì đột quỵ. Chỉ nghe một âm thanh đánh thức mình trong giấc chập chờn.
Hiếm hoi có nhà phê bình nào dám phát biểu cái mà họ tìm thấy trước người khác. Mọi người bảo bạn hiền lành. Nhiều cái oan mà chán không thể mở miệng ra rửa được.
Công việc của bạn không phải là làm vĩ nhân mà chỉ là hỗ trợ những vĩ nhân trong cuộc sống xé lẻ vào đầy ảo tưởng này. Tôi hơi chờ xem mẹ có ngã giá cao hơn không. Với những dữ kiện trước đó (mà bây giờ bạn quên rồi), bạn cảm thấy cái sứ mệnh mơ hồ lại đè nặng lên tim.
Thế là sáng xách xe đi rồi lẻn về nhà ngủ hoặc viết. Tự mình biết riêng mình thực sự có loanh quanh luẩn quẩn không. Ví với sự nín thở hợp lí hơn là một con chim bị treo cổ giữa mênh mông không bến đỗ chỉ có thể sống chừng nào còn vỗ cánh.
Tính ra nếu mua vé tháng hoặc vé năm thì trung bình 30. Làm thế nào để ngừng viết. Để vớt vát chút kiêu hãnh, họ dễ hành hạ, dúi đầu những người còn cùng cực hơn.
Những hình ảnh đã nguội. Dòng họ nhà mình phải rạng danh… Em sẽ thôi cảm giác về hư vô, em sẽ thôi cảm giác về dục vọng, em sẽ thôi cảm giác về em, em sẽ thôi cảm giác về tôi hay bất cứ ai bất cứ điều gì.
Những người chọn cách sống độc lập, thanh bạch muốn dung hòa được hoang mang giữa nguyền rủa và tha thứ sẽ thường phải chạy trốn. Nhưng chị đối tốt với tôi, tôi biết làm sao được. Anh ta thả miếng ni lông trắng đục ấy xuống dưới chân.