Không thông minh thì phải cúi đầu xuống. Một pho tượng im lìm. Cũng không được đọc truyện nữa.
Bạn vội lén lút mang sang đưa cho bác. Dành thời gian cho nhiều việc chả ra việc gì, tôi vẫn là một thằng anh không xứng đáng (chừng nào nó chưa hiểu tôi) vì không quan tâm đủ đến nó. Bạn cũng đang tự cho mình cái quyền có thể gọi là phán xét đó.
Ngọn lửa lớn làm ông ta hả hê man rợ. Mà không, ngay từ lúc lấy lời khai, đồng chí ấy đã biết tên mình. Chỉ cần cháu làm rạng danh dòng họ là bác mãn nguyện.
Trượt theo hai bên má. Làm một chuyến du ngoạn Đà Lạt đi. Bạn cũng đã khá quen với sự ngộ độc âm thanh.
Để tí nữa em bảo cháu vào. Ôi, thói quen của con người. Trong mỗi tiếng nói của em đều có hình bóng của anh và anh thấy mình đã có đủ.
Dẫu chúng có là những chiến thuật khá hiệu quả. Ăn tỏi không dám ăn vì sợ phải đầu thai thành súc vật 12 kiếp thay vì 6 kiếp nếu không ăn. Đứng trên góc độ lí luận thì bạn thừa sức phẩy tay cho cái mạng nhện ấy rách toang.
Ở nhà bác, chị cả khá chiều chuộng, anh họ đá cùng đội bóng, chị út hay gọi thân mật là thằng lợn này nên tôi nhiều khi thấy ấm cúng và thoải mái. Giá mà ta được đi xa xem những con cá thực thụ thì to thế nào. Không chung chung như những nhà mị dân.
Này nghệ thuật, em có phải là em không, sao cứ gõ cửa tôi vào cái giờ này. Vẫn chứng nào tật nấy. Anh đã đến và hỏi: Em thử đoán xem anh sắp nói gì nào? Anh đã tính chuyện đó suốt mấy ngày.
Giả sử thấu suốt là cảm giác vô nghĩa, thì hắn sẽ đồng tình với điều đó chỉ khi người ta đồng nghĩa nó với sự bất lực. Phát thanh viên phàn nàn với vợ: Cứ dự báo thời tiết sai là người ta lại đè anh ra mà chửi. Không phải vì lũ trẻ ăn xin ít đi.
Nó là đầu đàn cho thế hệ sau, là cái mà các em nó nhìn vào, là trưởng chi, là đứa sẽ thay bố tôi rồi bố nó làm trách nhiệm với họ mạc. Được một lúc, có một bà già đến mở cái thùng rác màu vàng trước mặt ra, sục sạo, lục lọi. Tôi doạ lấy thắt lưng vụt thì nó lại nhe răng cười ra vẻ khúm núm em xin em xin.