Hễ làm không đổ mồ hôi thì nó không bằng lòng.Không có gì giản tiện hơn.Có nó, làm cái gì cũng được; thiếu nó, không làm được việc gì cả.Chắc chắn là như thế sẽ có lợi.Bạn không cho phép óc bạn "lơ mơ" được, buộc nó phải làm công việc của nó và nó đã làm xong.Nhiệm vụ đó cũng đã khó khăn đấy chứ! Ít người làm tròn được.Nghĩa là mình phải tự ngắm trân trân cái bộ mặt của mình trong gương, dù có phải thất vọng cũng ráng chịu.Điều tôi muốn khuyên bạn là hồi 6 giờ chiều bạn nên nhìn thẳng vào sự thật, nhận rằng mình không mệt (bởi vì bạn quả thực không mệt, bạn biết vậy mà) và thu xếp làm sao cho buổi tối khỏi bị bữa cơm cắt ra làm hai đoạn.Không thể nào mang nợ! Bạn chỉ có thể tiêu phí thời gian đã qua; không thể tiêu phí được ngày mai, Trời giữ giùm ngày mai cho bạn; không thể tiêu phí được giờ sau, Trời giữ giùm giờ sau cho bạn.Tôi nhấn mạnh bao nhiêu vào điều đó cũng không phải là thừa.