Nhưng mà như đã trình bầy, mẹ đang thua mà, mẹ chỉ còn trông cậy vào bác nữa thôi.Nếu quay mặt ra ngoài cửa, bên phải là cây chanh và giàn thiên lý.Nàng bảo: Hãy đặt tay em lên ngực anh.Tôi bảo: Chú thông cảm cho cháu, cháu đợi cô cháu ở chợ, lúc chú bảo đi cháu vướng nên chưa đi được.Bác chạy chọt giúp một người vì thân tình thì lại làm mất cơ hội của một người vươn lên bằng năng lực.Vừa xem bạn vừa lan man với những ý nghĩ như thế.Đó là một niềm an ủi.Nhưng nó không còn ở đó.Mẹ cười: Con tinh khôn lắm.Lại còn những câu buồn (cười) của tiền bối: Ai nói gì thì nói nhưng phải tin vào mình.
