Tôi cảm ơn vì mình còn khóc được. Dần dần, tôi đâm ra còn lảng tránh chúng và giữ vẻ đạo mạo đầy cổ hủ. Không, tôi không cần biết.
Cái chính là tự mình phải làm chủ mình. Chẳng gì thì thời trẻ bác đã từng hỏi cung bao tội phạm, thuần phục bao kẻ du đãng, tiếng thơm còn phảng phất đến giờ. Nếu họ hỗ trợ tốt cho nhau về vật chất và tinh thần, đời sống sẽ trở nên phong phú, hạnh phúc và phát triển đến tầm cao.
Nhưng thế này thì lại không chơi được: Khách vãn, ông chú, chưa say, nâng cốc với mấy chú em thân quen. Chụp xong lên chiếu đánh chén ngắm ngó người ngợm phố phường. Không phải bạn không muốn một cuộc sống như thế.
Có người đi thẳng tắp, sải bước đều với khuôn mặt vô cảm. Nó dường như là phản ứng của sự sở hữu đạo đức và sáng tạo. Nó muốn khám phá tôi.
Bực thật, phải chờ 2 phút qua đi để viết cái ý nghĩ này vào. Rồi cũng bước vào phòng giám đốc, nói em đã làm được gì đâu. Nhưng lúc này cũng là lúc mọi người trong nhà thức dậy.
Tôi đang viết với tư cách một thiên tài. Bật dậy ngay là tỉnh thôi. Vẫn tin là đủ sức kiếm nhiều tiền trong tương lai.
Khi hắn không lựa chọn khinh bỉ đồng loại, hắn cần sự tha thứ của họ. Trước khi đến đây tôi đã xác định rằng không được phép xấu hổ. Tôi khóc có phải vì cảm thấy thế giới thì kinh dị, nhiều mặt quá mà con người chỉ lĩnh hội được vài phần.
Với người nghèo thì nó đánh vào thực phẩm. Như thế là như thế nào? Là như nhiều người tôi gặp và không mong đợi thấy lần hai. Như cây bút không mực viết hoài lên trang giấy trắng.
Ông cụ nói được nhưng rất khó khăn. Tôi tự hỏi tôi đang khóc vì thương tôi, vì đau đớn hay vì họ. Và với nhiều người, học không có gì ngoài nghĩa đến trường và ngồi vào bàn.
Cậu mợ ạ, thời gian vừa qua tôi ghi nhận cháu có một số tiến bộ. Nói chung là vẫn có thể tung cánh. Như tôi trôi nổi khắp phố phường, không sợ lạc nữa nhưng chẳng biết đường nào ra đường nào.