Rằng bạn trẻ dại, ích kỷ không hiểu nổi tấm lòng trời bể của người thân. Hiếm người thấy đỏ mặt. Tôi thì cất lại trong đầu.
Tôi cho ông thời hạn ba ngày. Bạn thích bác trai và sự hoà hợp của hai người ở những thời điểm như thế. Ngoài những yếu tố ngẫu nhiên, vận mệnh của loài người được định đoạt bởi những người tài.
Này, mày bê cái kia cho chú. Môn Văn bố tôi cũng dẫn đến nhà thầy dậy Văn nói chuyện. Phải trình đơn cho cái loại đó, nhục lại còn làm cao, còn chửi đổng.
Sao lại xé sách hở con. Kẻ bất tài sẽ khóc lóc, than thở. Ban ngày, sau bao năm tất tả, bộ óc nhanh nhạy của bác cũng dần có những triệu chứng của sự lú lẫn.
Trong ba ngày đó, vợ ông sẽ được phục vụ như bà hoàng. Con người cần được ôm ấp, vuốt ve. Khi đi trên đường, chính giữa dòng âm thanh, bạn va đập với chúng nhưng không cảm thấy khó chịu gì.
Chúng tôi ngồi yên với sự thoải mái chứ không gắng gượng hay kìm nén. Cuộc sống của chúng tôi không cho phép những đứa trẻ vừa cứng đầu vừa không thông minh tồn tại lâu. Mạch sáng tạo và khao khát đến với nó không chảy rần rật trong hắn.
Ngồi chuyện trò một lúc, ông anh bảo cho nóng hơn nhé. Bạn cảm thấy đau nhưng cuộc sống và chính bản thân bạn buộc bạn phải xuyên thủng nó. Một phần vì sự tàn ác của kẻ nắm quyền lực.
Dù đang trải ra những tư duy rất đỗi dịu dàng. Lại còn những câu buồn (cười) của tiền bối: Ai nói gì thì nói nhưng phải tin vào mình. Và danh tiếng thì không có mới buồn cười.
Chỉ còn lớp tro mỏng bên ngoài. Cái bút này vỏ kín như bưng. Chị cả bị công việc và đời sống làm cho bớt đi phần nhân hậu, chị út có một tinh thần nhân ái dường vững mạnh hơn.
Mọi người bảo: Cố lên, nốt hai năm nữa thôi. Khỉ thật! Hai tiếng nữa tôi đã làm gì? Chắc vẫn thế! Thế là thế nào? Chỉ có nó mới biết những gì nó để rơi là gì.