Tôi lên gác và nẩy ra cái ý định xé.Nhưng muốn làm một tấm gương thì có.Hoặc đôi lúc viện đến nó để xoa dịu những vết thương.Mà thôi, hãy tiếp tục tập luyện.Sẽ biến cái gông thành cái vòng đeo cổ hạt cườm.Mà người có trả thì chưa kịp đến tay mình, biết đâu người khác đã cướp đi.Tôi sợ cái tri thức bình dân vì tôi đã dốt (nếu so với đòi hỏi chung của thời đại thì tôi còn thiếu khá nhiều tiêu chuẩn) mà còn thấy khoảng cách giữa mình và người dốt hơn vẫn còn xa lắc.Tác phong công nghiệp + Khả năng chia sẻ + Hiệu quả.Con người? Họ là ai? Đồng chí công an ấy, người trông xe kia.Sang Trung Quốc, sang Thái Lan đi.
