Mà có lóe thì rủ thằng bạn đi cùng, cho nó nhảy vào đó ngồi, gọi một chai rượu, mấy con cá nướng, rồi lấy cớ chụp nó chụp chung luôn. Tiếp đó đến cuốn sách, đến cái cùi chỏ phải rồi mới đến cái vai phải hoặc nách của bạn. Tôi kém nhất khoản này.
Khi viết, ít ra là khi viết, tôi muốn mới. Đơn giản vì hai cái đó bản chất giống nhau: Bó hẹp về cảm quan. Dùng hay không dùng thì có sao.
Không có lí do mà khóc như hôm trước (ví dụ như thế, chuyện mà) thì hiếm lắm. Vì nhiều cái oan không giải mà gây hiểu lầm thù hận muôn đời. Mẹ không giúp được tôi đâu.
Ở đây, sự bắt buộc của bác cũng tốt, cố điều độ dần đi. Tất nhiên cách nghĩ này và hành động này cũng có phần tác động bởi hành động và cách nghĩ kia, con người tác động qua lại lẫn nhau. Chứ không phải như thời của tôi bây giờ.
Hiếm hoi có nhà phê bình nào dám phát biểu cái mà họ tìm thấy trước người khác. Người ta trải qua là thôi, hiếm khi đọng lại. Ông anh cứ kéo cửa vào, mãi không mở được, tôi nhẹ nhàng đẩy cửa ra.
Và bà già cần nhiều hộp nhựa hơn là lòng thương hại đâu đâu. Dù việc đối tốt với tôi cũng vì khiến chị thấy thoải mái. Nhưng đời đã trót giao cho bạn vai một thằng con trai thường thì trầm tính mất rồi.
Đặc biệt là trong những người tài. Đầu tiên là một cuốn sách tiếng Anh dày vài trăm trang. Cô ta có lỡ đọc phải cũng đừng nhầm là mình.
Đôi khi những sự quá muộn làm đời sống trở nên vô nghĩa. Bác không bán hàng nữa, cho thuê cửa hàng. Vì thế mà nó làm bạn hay tự hỏi bạn có phải là bạn không.
Không quản lí chặt, nó dễ bị dụ dỗ làm bậy lắm. Ông anh cứ kéo cửa vào, mãi không mở được, tôi nhẹ nhàng đẩy cửa ra. Bác mặc kệ cái nhìn của người đời, miễn là con cháu có thêm miếng cá, món quà…
Cái đó sẽ là một đại diện nhỏ cho tinh thần tự chủ và sự hoà nhã. Tôi muốn có một siêu thiên tài thiện. Để lúc này bạn không lo nghĩ đến chuyện ra đi hay không.