Vì thế mà lại phải tập ở lại dần làm nhà đạo đức để điều độ. Điều này rất dễ hiểu và càng dễ hiểu hơn khi đây đang là thời đại của sức mạnh trí tuệ. Bác hát đến lần thứ tư hay thứ năm gì đó thì bạn dặt dẹo dậy đi vào nhà vệ sinh.
Hoặc họ vẫn khăng khăng là mình đúng. Và trong những lúc tìm đến cái mới, thứ mặc cảm (và có thể cả sự e sợ) của kẻ cô độc luôn xuất hiện khi có sự đụng chạm với những chuẩn mực cũ của những người hắn tôn trọng (hoặc thấp cổ bé họng hơn). Tớ và thằng em ngồi ở hàng ghế 15 cao hơn hàng ghế 1 trận trước tớ ngồi nên có lẽ số vị tục tĩu ở xung quanh ít hơn lần trước.
Và cũng thật dễ hiểu. Nhưng nếu quả như thế, hoá ra bạn lại là kẻ tra tấn kinh dị hơn với những màng nhĩ của nhiều người nằm ngủ giữa thành phố này. Ông anh bảo: Chưa dùng loại này bao giờ.
Khi những ý nghĩ này gõ nhịp trong óc, lòng bạn không có căm hờn, chỉ một chút bực bội, nhưng như thế cũng đủ để làm xúc tác với men tiềm thức. Cuộc đời bác không đơn giản thế, bác còn tạo ra, nuôi dưỡng và giúp đỡ (cũng như nhào nặn) những con người mà sự bù trừ không đủ trí tuệ để tính toán. Khi ấy, mọi người ngồi ăn trước cửa, hóng gió.
Hoặc phải tìm cách thay đổi xu hướng xấu. Mà chả cần vì họ nói bạn phải sống hay không. Được bạo lực hơn? Lộc xộc loạch xoạch toành toạch.
Ngứa tay hái chơi? Không muốn nó mọc chỗ đó hút chất của cây to? Hay đem trồng nơi khác? Lại có một bức tường cạnh trường học, hôm bạn ngồi quán nước thấy ai đó đã dỡ gạch tạo thành một ô cửa sổ trên bức tường ấy. Mùi hôi của chúng cứ thoảng xộc đến và tôi bất đắc dĩ phải hít vào cùng ôxy cần cho sự sống. Có một hôm, ông chú gọi bạn sang bảo: Mày vào đây chú cho ít mật gấu bóp chân.
Tung hứng nhau bằng mấy món từ đã cũ. Tôi biết, sự muốn mới này mới hơi sự muốn mới trước đó, trong tôi. Nghĩ: Thế chắc là mình đoán cũng đúng.
Dù đã được khuyến khích, động viên tinh thần bằng một kỳ nghỉ trước đó. Với rủi ro đó, ở lại, chung sống và ráng chịu đựng sự cố chấp và định kiến của nhau cũng là một lựa chọn không tồi. Tất nhiên là không phải ai cũng thế.
Bác ma sát rất nhiều, quen thân, dung hòa, làm việc được với những người đầy khuyết điểm. Tôi bóc vỏ chiếc kẹo của mình và nhét vỏ vào túi áo, thói quen thôi, chắc anh chàng nhìn thấy. Nhưng không hiểu một điều là tuổi trẻ không thích nhiều lời.
Lúc đó, tôi nghĩ điều này nhưng không nói ra: Thế người với người với nhau là gì hở chú?. Ăn sáng xong ở nhà bác, thay vì đến trường, tôi đảo qua nhà. Hoặc không thoát ra khỏi ý tưởng các bức tranh trước của bản thân.