Tôi khóc vì cứ phải chống lại sự e ngại động chạm đến người lớn hơn khi viết.Nhưng dùng lí trí và nhạy cảm của ông ta để đoán mộng cho tiềm thức của người khác thì rất khó, có quá nhiều dữ kiện thuộc về một người mà người khác không nắm bắt được.Thậm chí, dựa trên một số phân tích lúc mơ, bạn còn biết là mình đang mơ.Nhưng chị đối tốt với tôi, tôi biết làm sao được.Bạn không thấy lạ lắm vì bạn đoán chắc chúng được đỡ bởi tán của những cây khác.Rất tiếc, tôi ạ, biết đâu tôi là một độc giả tồi.Hạnh phúc với mỗi lần lấy can đảm mượn đồ dùng học tập của nàng.Viết dở cho người ta ghét truyện ngắn vậy.Mẹ bảo tiền này ăn thua gì so với chữa bệnh của bác con, tốn kém thế mà có chữa được đâu.Tại sao mình lại phải đóng kịch hả? Tại sao? Đừng hòng! Ta cứ vác cái bộ mặt tỉnh bơ này ra.
