Chỉ có một cách giải quyết thôi, vứt bớt những gánh nặng vô hình đi. Ừ, ta chỉ là cái miệng cô gái xinh xắn tóc vàng trong tivi kia đang đớp đớp cái đuôi con mèo nghệ thuật nằm trên nóc. Anh họ và chị út ngồi vào bàn.
Đó là những ý nghĩ từng diễn ra và không chắc sẽ thôi diễn ra. Đến giờ tiêm, mẹ bạn dúi cho y tá 10 nghìn. chờ được về nhà lấy giấy bút trốn vào một khoảng không ai quấy rầy
Tôi hơi ngại sau cái kẹo là một sự thân quen. Ông anh múc hai gáo nước đổ vào lò than. Đơn giản bạn chỉ viết ra cái cảm giác và sự xoay xở với đời sống quanh bạn.
Mẹ tiếp tục lay bạn dậy, bạn cứ rúc vào chăn. Hoặc là im lặng vâng theo tất cả những con đường dù sai lối như một truyền thống người lớn đúng, trẻ con sai. Ba bố con cùng đi xem nhưng vé của bố ở khán đài khác.
Chỉ có viết và là một tài năng lớn thì anh mới có một thứ danh tiếng và uy lực tương đương quyền lực. Nói thì hay mà làm thì rất dở. Người trong cuộc ít chịu hiểu điều này.
Nguy cơ đội bạn ghi bàn thì nín lặng, im phăng phắc. Dù biết điều đó khiến họ càng ngày càng cho mình đi quá giới hạn. Người ta đã bị vô số những cái mũ luật pháp, nguyên tắc, tư tưởng… chụp lên đầu.
Ngỡ là giữ được tuổi trẻ bằng những thứ luân lí bản thân thực hiện không tốt. Nhìn đồng hồ: Hai giờ kém. Thế là mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà hai tuần nhé.
Nếu họ, những linh hồn chưa chết, thành công thì thế hệ tương lai, với cái nhìn trung thực và đầy trí tuệ, sẽ nói rằng ngay trước họ là thời kỳ quá độ lớn nhất của thế giới. Từ giờ bác gái sẽ khó nói chuyện bạn bỏ học trước mặt bác trai đây. Hoặc sẽ bắt mình quên.
Nếu họ, những linh hồn chưa chết, thành công thì thế hệ tương lai, với cái nhìn trung thực và đầy trí tuệ, sẽ nói rằng ngay trước họ là thời kỳ quá độ lớn nhất của thế giới. Và lũ trẻ, cái thứ mà vẻ ngoài thể hiện chúng không biết trả đũa, thù dai, nhớ lâu… đôi lúc làm cái khao khát giải tỏa, trút giận của họ lóe lên. Con nói chuyện với bác này.
Và thích được dẫn đi hơn. Cái gì cũng trôi tuồn tuột. Còn những ngày tiếp theo là tùy thuộc vào ông.