Nằm vô tích sự cả đêm vẫn phải nằm. Nhưng ông hãy nghĩ kỹ đi. Tai họa có thể ập xuống bất cứ lúc nào.
Kết quả đợt điều trị này chưa biết ra sao. Thường thì với sự đùa họ tin sái cổ như lúc cậu bé chăn cừu lần đầu hô hoán có chó sói. Tôi nói: Cho con đi bệnh viện.
Cái chính nằm ở sự tự điều chỉnh. Giấy vệ sinh ở đâu nhỉ, bác trai thì đang cạo râu hay làm gì đó trong nhà tắm. Tôi tưởng tôi ngu mấy môn đó nhưng về sau nhìn lại, hóa ra tôi chẳng bao giờ học bài về nhà.
Thưa các chú, đó không phải chuyện tôi bận tâm. Nó trông như một tác phẩm điêu khắc gỗ được sơn màu rất khéo. Trong những bữa cơm vui vẻ, những trận bóng ghi bàn đẹp, bạn thắc mắc tại sao bạn từng hay mơ hồ về cái chết.
Định bỏ đó, nghĩ thế nào lại lấy giẻ rửa bát ra cọ rồi ngâm nước. Nhà văn hỏi: Ai bảo em thế?. Thầy có vẻ tốt nhưng nhu nhược.
Tất nhiên là không nên để điều đó xảy ra. Đêm qua bạn ngủ lúc khoảng 23 giờ. Nhưng họ đã quên sự bất bình ấy và cũng chẳng tìm ra được những cái đúng đắn, hay ho đôi lúc lạc vào trong những giáo điều vô nghĩa-như khi sục một chiếc vợt xuống mương nước toàn cá lòng tong đôi lúc cũng tình cờ vớt được một con cá đẹp.
Tôi chẳng biết nghĩ đến ai… Ta mới chỉ đi được vài bước với khối xiềng xích và quả tạ đeo ở chân. Bác gái: Mua sách làm sao hết cả buổi chiều? Tôi: Im lặng.
Đừng nhầm là chúng tôi lạnh với nhau. Đó là làm cho mỗi con người đều mang sứ mệnh đó. Mọi người không tin tôi, mọi người phải chịu thôi.
Cháu ở đây với các bác là cháu quí các bác, các anh chị lắm. Từ đó mẹ có nhiều biểu hiện dịu hiền hơn. Tôi quả thực không muốn đấu tranh đâu, chưa bao giờ muốn đấu tranh đâu.
Và càng cô độc vì không được hiểu, con người ta càng dễ ích kỷ. Từ chuyện con chó ngao mà suy lớn lên thì việc quyết định hành động của một chính quyền có thể là quyết định của một tập đoàn kinh tế. Đời, nghệ thuật, người… thật luẩn quẩn.